Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ
Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy
Nắng chan hòa bể biếc

Quy Nhơn không nghĩ
Thơ các anh có thể nhức đau
Như muối xát đến vậy

Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật
Nước Chiêm Thành xưa
Nước của những người đã khuất
Nước của một thời đã mất
Thành lũy cuối cùng, triều đại cuối cùng
Bên bể biếc tàn phai

Anh, con sư tử đang gặm nỗi buồn của đá
Anh, con voi đá ngàn xưa nuốt gió nhai mưa
không chịu phủ phục
Các nhà thơ ở thành cổ Đồ Bàn.

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những mùa xuân nối tiếp

Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao…

Bụi tường vi trong mưa xuân

Chiều cuối năm. Trời âm u, gió mang hơi lạnh từ biển. Ông chống gậy, bước chậm rãi qua cổng. Mùi đất ẩm ùa lên, quen thuộc đến nao lòng. Ngôi nhà cũ vẫn đó…

Đua ngựa

Ở Sà Chìn ai chả biết A Bảo là tay thuần dưỡng ngựa vào loại độc nhất vô nhị. Anh ta sành sõi chuyện tìm mua những con ngựa hởi lông vàng, ngựa kim đen trắng với giá bèo

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…