Trái tim em không khóa

(VNGL – Thơ).

Ghé vào tim em đi
chỉ một chút thôi
đừng mang theo ồn ào của phố
đừng mang theo những lời đã quen nghe.

Ở đây
có góc nhỏ chưa ai ngồi
một nhịp thở còn bỏ ngỏ
và tiếng chim muộn màng
vẫn gọi nhau trong giấc ngủ.

Ghé vào tim em đi
nơi chẳng cần hứa hẹn
chỉ cần im lặng mà hiểu
chỉ cần ở lại khi trời bắt đầu mưa.

Em không giấu gì đâu
chỉ vài vết xước khâu bằng ký ức
vài sợi buồn buộc bằng cỏ non
và một khoảng trống
để ai đó gọi tên mình bằng ánh mắt.

Nếu anh lỡ đi qua
xin đừng gõ cửa
tim em không có khóa
chỉ có mùa đang chờ
một bước chân dịu dàng ghé lại.

MIÊN LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.