(VNGL – Thơ).
Ghé vào tim em đi
chỉ một chút thôi
đừng mang theo ồn ào của phố
đừng mang theo những lời đã quen nghe.
Ở đây
có góc nhỏ chưa ai ngồi
một nhịp thở còn bỏ ngỏ
và tiếng chim muộn màng
vẫn gọi nhau trong giấc ngủ.
Ghé vào tim em đi
nơi chẳng cần hứa hẹn
chỉ cần im lặng mà hiểu
chỉ cần ở lại khi trời bắt đầu mưa.
Em không giấu gì đâu
chỉ vài vết xước khâu bằng ký ức
vài sợi buồn buộc bằng cỏ non
và một khoảng trống
để ai đó gọi tên mình bằng ánh mắt.
Nếu anh lỡ đi qua
xin đừng gõ cửa
tim em không có khóa
chỉ có mùa đang chờ
một bước chân dịu dàng ghé lại.
MIÊN LINH
