Trên đồng quê xanh

(VNBĐ – Thơ). 

Em thèm khúc hát ru con
khi bây giờ tuổi chỉ còn này thôi
thời xuân em gửi núi đồi
nỗi buồn chất chứa rã rời tứ chi

Chiến tranh tắt lửa xuân thì
có người năm ấy ra đi không về
thẫn thờ trên bến sông quê
nghe quyên khản giọng tái tê cõi lòng

Người ta con cháu bế bồng
còn em thức giấc tay không gối đầu
lá trầu khô héo vì cau
đêm nghe hát “Lý thương nhau”… khóc thầm

Em về đếm những tháng năm
kẽ tay mòn nhẵn chiều thăm thẳm buồn
Tô Thị vẫn có con bồng
còn em góa bụa trên đồng quê xanh.
27.7.2021

HỒNG PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 102 tháng 10.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo