Tự hào đất mẹ Hoài Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Con sinh ra quê hương ngày lửa khói
mặt trẻ thơ lem luốc nụ cười
hỏi cha đâu mẹ lặng thầm không nói
ngước sao trời giọt nước lén rơi.

Bao khổ đau đè lên đời lam lũ
tiếng giày đinh giẫm đau từng giấc ngủ
tiếng súng thù chấp chới cánh cò ru.

Con nghe kể máu dầm Cây số Bảy
súng thù chờn lửa hận lòng dân.
Con nghe kể trận chống càn Chợ Cát
ta ngoan cường bạt vía giặc Tây.
Và Đồi Mười liệt oanh thời chống Mỹ
biển Lộ Diêu tàu Không Số oai hùng.

Hoài Nhơn ơi thành đồng kháng chiến
gian nguy không lùi khó khăn vẫn tiến
thật tự hào đất mẹ Hoài Nhơn.

Con lớn khôn quê hương ngày đổi mới
đời nở hoa rạng rỡ nụ cười
đến nơi đâu cũng rộn ràng phơi phới
đất quê mình lụa trải gấm phơi.

Nay quê ta đã qua thời lam lũ
mỗi ngày trôi bớt lo đời thiếu đủ
tiếng hát chiều phấp phới cánh cò bay.

Đập ngăn mặn nối Hoài Xuân Hoài Mỹ
nước dập dờn sống lại dòng sông.
Nên thơ quá đập Mỹ Bình Hoài Phú
mộng mơ nhiều sinh thái La Vuông.
Những cung đường nâng quê thành phố thị
nối bờ vui đời phơi phới nhịp cầu.

Hoài Nhơn ơi anh hùng đổi mới
gian nan không sờn vững chân bước tới
con tự hào đất mẹ Hoài Nhơn.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ