Từ mùa mưa năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Mẹ nhớ, sinh tôi đầu tháng Chín
Cuối đêm mưa nước ngập tràn đồng
Căn nhà tranh dưới ánh đèn leo lét
Tiếng khóc tiếng cười tan giữa mênh mông
Cháu đích tôn! Thằng tôi oai thế đấy
Dẫu nhà nghèo vẫn được nâng niu
Cho đến khi xa quê vì loạn lạc
Tôi mới tả tơi trong nắng sớm mưa chiều.
Tôi lớn lên đói cơm rách áo
Thừa nỗi buồn nhưng thiếu niềm vui
Đời cơ cực tuổi thơ nhàu úa
Mẹ thương con nhiều lúc giấu ngậm ngùi.
Theo cách mạng rồi trở thành chiến sĩ
Yêu bình yên tôi nỗ lực hăng say
Không quản ngại hiểm nguy gian khổ
Tận tâm không kể đêm ngày
Tuổi thanh xuân mải mê công việc
Hờ hững bao điều vui thú xung quanh
Quên thời gian qua nhanh như chớp bể
Đã vô tình lấy mất chuỗi ngày xanh
Đời không dễ luận điều khôn, dại
Nên an yên tự tại lòng mình
Bàn tay sạch nâng tâm hồn lương thiện
Ngẩng cao đầu trước ánh bình minh
Lòng nghĩ vậy nên không hề hối tiếc
Chỉ thương cha vì chưa kịp báo ơn
Và thương mẹ cuối đời còn vất vả
Tuổi lưng còng còn lo chuyện áo cơm.

MAI LINH GIANG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.