(VNGL – Thơ).
Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo
Buồm phai. Muối nhạt. Rót chiều vào đêm
Men xưa. Rượu mới. Bình quen
Sóng giờ đã bạc. Trăng liềm đã xa
Khi vui chực muốn vỡ òa
Khi buồn lặng ngấm xót xa vào lòng
Biển thì thẳm. Sông thì trong
Nông sâu. Bồi lở. Vẫn không thấu bờ
Bao giờ mái mỏi, chèo thưa
Người dưng đừng cạn. Non trưa mới chiều.
NGUYỄN NGỌC PHÚ