Văn học nhà trường

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Chuyến tàu đom đóm

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Ngày gió

Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Làm bạn với Mặt trời

Mặt trời là một cậu bé vui tính. Ngày thường, cậu rất thích đi khắp nơi để chơi đùa cùng mọi người. Vì có gương mặt sáng sủa, tính tình vui vẻ, nên ai cũng chào đón cậu ấy…

Trông trăng phá cỗ

Đồng xanh mặc áo trăng vàng
Lũy tre làm dáng dịu dàng khăn sương
Tưng bừng trống giục bốn phương
Ông sao, cá chép… soi đường múa lân.

Loài cây kể chuyện

Vườn nhà em đẹp quá
Có bao nhiêu là cây
Giữa mưa nắng gió mây
Chuyện trò rất vui vẻ

Thấp thoáng bóng diêu bông

Diêu bông đã trở thành chiếc lá định mệnh của đời thơ Hoàng Cầm. Hơn thế, nó mở rộng biên độ ra khỏi địa hạt của mối tình côi thành biểu tượng của hạnh phúc và nỗi đau…

Đốm

Thuộc giống chó cỏ, toàn thân hai màu đen trắng đan xen nên mẹ tôi đặt cho nó tên “Đốm”. Hôm mang Đốm về, mẹ vừa xoa đầu chú cún con rất đáng yêu…

Bình minh

Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.

Bốn mùa của con

Mùa thu mát mẻ
Mẹ dịu lời ru
Đông lạnh mịt mù
Mẹ khơi lò sưởi

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Chuyến tàu đom đóm

Cả đoàn đom đóm bay lên, nhưng không bay cao, mà bay thấp sát mặt đất, ngay trước mặt Bọ Rùa Đỏ. Chúng tạo thành một dải ngân hà nhỏ uốn lượn theo con đường mòn, ánh sáng vàng óng thắp sáng từng viên sỏi

Ngày gió

Gió thường cõng nắng
Dạo quanh sân vườn
Ghẹo hoa, nghịch lá
Trêu đùa, dễ thương.

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Làm bạn với Mặt trời

Mặt trời là một cậu bé vui tính. Ngày thường, cậu rất thích đi khắp nơi để chơi đùa cùng mọi người. Vì có gương mặt sáng sủa, tính tình vui vẻ, nên ai cũng chào đón cậu ấy…

Trông trăng phá cỗ

Đồng xanh mặc áo trăng vàng
Lũy tre làm dáng dịu dàng khăn sương
Tưng bừng trống giục bốn phương
Ông sao, cá chép… soi đường múa lân.

Loài cây kể chuyện

Vườn nhà em đẹp quá
Có bao nhiêu là cây
Giữa mưa nắng gió mây
Chuyện trò rất vui vẻ

Thấp thoáng bóng diêu bông

Diêu bông đã trở thành chiếc lá định mệnh của đời thơ Hoàng Cầm. Hơn thế, nó mở rộng biên độ ra khỏi địa hạt của mối tình côi thành biểu tượng của hạnh phúc và nỗi đau…

Đốm

Thuộc giống chó cỏ, toàn thân hai màu đen trắng đan xen nên mẹ tôi đặt cho nó tên “Đốm”. Hôm mang Đốm về, mẹ vừa xoa đầu chú cún con rất đáng yêu…

Bình minh

Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Lắng nghe xuân về

Nắng nhảy lò cò trên lá
Lao xao gió chơi trốn tìm
Sóc nâu ngỡ ai rượt đuổi
Giật mình rơi biếc tiếng chim.

Bốn mùa của con

Mùa thu mát mẻ
Mẹ dịu lời ru
Đông lạnh mịt mù
Mẹ khơi lò sưởi