Nắng ngọt hiên nhà

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.

Đã nghe khói bếp rộn ràng
Cơm sôi lửa ấm mùa màng trong veo
Cánh chuồn thấp thoáng ao bèo
Tuổi thơ khờ dại mang theo suốt đời.

Đã nghe sông nước đầy vơi
Soi miền ký ức ru hời chân mây
Đường về đăm đắm hàng cây
Tiếng chim mùa cũ rơi dài bến xưa.

Đã nghe từ phía cơn mưa
Rơi trên nỗi nhớ như vừa biếc xanh
Bếp nhà thả khói yên lành
Mẹ về nghiêng nón rộng vành quê hương…

NGUYỄN THỊ LUYẾN NHỚ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…