Văn học nhà trường

Bốn mùa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mùa xuân hoa nở Bé diện áo dài Thêu màu hoa nhỏ Là cánh đào phai Mùa hạ rực nắng Ồn ào tiếng ve Trời xanh mây trắng Chang chang nắng hè Mùa thu trong vắt Lấp lánh lá

Chú mèo dễ thương

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). – Ối Mèo ơi, là Mèo! Mày vô dụng vừa vừa thôi. Sao lại để lũ chuột phá phách như thế này cơ chứ? Mèo con đang ngon giấc bỗng bừng tỉnh. Hình như có ai đó đang gọi

Thằng Đẹt

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Vác chùm bong bóng vòng qua vòng lại từ sáng tới trưa mà thằng Đẹt mới bán được vài cái. Dạo này dịch bệnh nên người ta ít dắt bọn con nít ra công viên chơi. Bởi vậy công

Chữ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Những bài học đầu tiên Em làm quen với chữ Khi cô đọc mặt trời Nắng bừng lên rực rỡ Hoa cúc bên hiên nhà Cánh vàng tươi bung nở Khi cô gọi tên cây Xanh trùm đôi vai

Bé làm cô giáo

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).  Bé tập làm cô giáo Dạy mèo mướp đánh vần Chó vện cũng ham học Nên mon men đến gần Hai bạn học chăm chỉ Tập trung và nghe theo Mướp tỏ ra tiến bộ Đánh vần mờ eo

Bình minh

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Đêm qua mưa lất phất Nên mặt trời ngủ quên Sáng nay em dậy sớm Hát gọi mặt trời lên Em hát gọi chị gió Gió thổi cơn mát lành Em hát gọi chú nắng Nắng vàng hàng cây

Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Trong khu vườn nọ, Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật chơi rất thân với nhau. Một hôm, trong lúc trò chuyện, Kiến Nâu bỗng nảy ra một ý nghĩ: – Chúng ta hãy kể cho nhau nghe về

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Chớm xuân

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ông sao nhấp nháy trên đầu Thắp đèn đom đóm đi đâu lập lòe Loa kèn gió thổi ti toe Buồn chi ti tỉ khóc nhè dế con? Nhạt nhòa thương lá cỏ non Nắng lên nước mắt sương

Mùa xuân của Toa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Từ chăn ấm, Toa lắng nghe các nhân vật trong trí óc của mình trò chuyện. Hình như, mùa xuân đã về… – Không biết đến khi nào tụi mình mới được chủ nhân mặc? – Thì đợi đi,

Những nốt nhạc xinh

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Những đôi tất phơi bên thềm Những đôi tất xanh, trắng, hồng Những đôi tất bảy màu rực rỡ Gọi nắng Gọi gió Gọi thơm thơm mùa lên. Dường như rét mướt đã rất dài rất dài Ngày giăng

Mùa xuân

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mùa xuân tung hết lên trời Tiếng reo của đàn trẻ nhỏ Chiếc áo đầm xòe cánh mới Hồng lên cả nụ cười em Phong bao lì xì nho nhỏ Chật cứng bao là tình thương Cả nhà đều yêu

Bao lì xì

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Nó vừa đi vừa chu môi huýt gió, chu tới mỏi rã mà chỉ nghe phèo phèo nước bọt phun ra. Nó còn ngậm hai ngón tay thổi, cũng chẳng nghe được gì ngoài tiếng phù phù đáng ghét.

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè

Bốn mùa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mùa xuân hoa nở Bé diện áo dài Thêu màu hoa nhỏ Là cánh đào phai Mùa hạ rực nắng Ồn ào tiếng ve Trời xanh mây trắng Chang chang nắng hè Mùa thu trong vắt Lấp lánh lá

Chú mèo dễ thương

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). – Ối Mèo ơi, là Mèo! Mày vô dụng vừa vừa thôi. Sao lại để lũ chuột phá phách như thế này cơ chứ? Mèo con đang ngon giấc bỗng bừng tỉnh. Hình như có ai đó đang gọi

Thằng Đẹt

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Vác chùm bong bóng vòng qua vòng lại từ sáng tới trưa mà thằng Đẹt mới bán được vài cái. Dạo này dịch bệnh nên người ta ít dắt bọn con nít ra công viên chơi. Bởi vậy công

Chữ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Những bài học đầu tiên Em làm quen với chữ Khi cô đọc mặt trời Nắng bừng lên rực rỡ Hoa cúc bên hiên nhà Cánh vàng tươi bung nở Khi cô gọi tên cây Xanh trùm đôi vai

Bé làm cô giáo

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).  Bé tập làm cô giáo Dạy mèo mướp đánh vần Chó vện cũng ham học Nên mon men đến gần Hai bạn học chăm chỉ Tập trung và nghe theo Mướp tỏ ra tiến bộ Đánh vần mờ eo

Bình minh

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Đêm qua mưa lất phất Nên mặt trời ngủ quên Sáng nay em dậy sớm Hát gọi mặt trời lên Em hát gọi chị gió Gió thổi cơn mát lành Em hát gọi chú nắng Nắng vàng hàng cây

Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Trong khu vườn nọ, Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật chơi rất thân với nhau. Một hôm, trong lúc trò chuyện, Kiến Nâu bỗng nảy ra một ý nghĩ: – Chúng ta hãy kể cho nhau nghe về

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Chớm xuân

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ông sao nhấp nháy trên đầu Thắp đèn đom đóm đi đâu lập lòe Loa kèn gió thổi ti toe Buồn chi ti tỉ khóc nhè dế con? Nhạt nhòa thương lá cỏ non Nắng lên nước mắt sương

Mùa xuân của Toa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Từ chăn ấm, Toa lắng nghe các nhân vật trong trí óc của mình trò chuyện. Hình như, mùa xuân đã về… – Không biết đến khi nào tụi mình mới được chủ nhân mặc? – Thì đợi đi,

Những nốt nhạc xinh

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Những đôi tất phơi bên thềm Những đôi tất xanh, trắng, hồng Những đôi tất bảy màu rực rỡ Gọi nắng Gọi gió Gọi thơm thơm mùa lên. Dường như rét mướt đã rất dài rất dài Ngày giăng

Mùa xuân

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mùa xuân tung hết lên trời Tiếng reo của đàn trẻ nhỏ Chiếc áo đầm xòe cánh mới Hồng lên cả nụ cười em Phong bao lì xì nho nhỏ Chật cứng bao là tình thương Cả nhà đều yêu

Bao lì xì

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Nó vừa đi vừa chu môi huýt gió, chu tới mỏi rã mà chỉ nghe phèo phèo nước bọt phun ra. Nó còn ngậm hai ngón tay thổi, cũng chẳng nghe được gì ngoài tiếng phù phù đáng ghét.

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè