Bình minh

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Đêm qua mưa lất phất
Nên mặt trời ngủ quên
Sáng nay em dậy sớm
Hát gọi mặt trời lên

Em hát gọi chị gió
Gió thổi cơn mát lành
Em hát gọi chú nắng
Nắng vàng hàng cây xanh

Cây hát reo hoa nở
Rủ ong bướm về chơi
Gió hát gọi chim đến
Chim ca trong nắng vui

Mây thấy trời rộn rã
Cũng theo nhau về đây
Em thấy trời đẹp quá
Hát tưng bừng vui say.

PHẠM ANH XUÂN

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ