Văn xuôi

Giữa mùa gió Bấc…

Có những ngày đầu đông thật lạ. Giữa lành lạnh cơn Bấc đầu mùa, trái tim như run rẩy bởi bao xao động ngân lên trong tiềm thức.

Huyết Nhạn

Phú Xuân thất thủ. Đội nữ binh của Bùi Thị Xuân hộ giá Hoàng Thái hậu Bùi Thị Nhạn cùng vua Cảnh Thịnh ra Bắc với mong muốn khôi phục lại được triều Tây Sơn, giành lại những vùng đất đã mất…

Điều diệu kỳ

Trên đường trở lại công ty, bất giác Diêu sực nhớ là mình đã quên nói cho hai mẹ con Toàn về Bin. Biết đâu tin này sẽ giúp Toàn phấn khởi hơn, có thêm sức mạnh để chống chọi với bệnh tật…

Tiếng rao

Lời rao là một phát kiến của cuộc sống, giúp xã hội phát triển. Dù biến tướng mức nào, lời rao luôn hiện lên khá chân thật hình bóng con người…

Nỗi niềm tháng Chín

Tháng Chín! Tháng của những cơn gió bất chợt se buồn, tháng của những tia nắng vàng làm ấm áp yêu thương…

Mùa trắng xóa

Tháng Chín, bãi bờ lún phún ngô Đông, gió mướt như sợi rơm vắt qua lưng con bò no cỏ. Tôi đứng trên cây cầu già nua nhìn về những nóc nhà trắng khói.

Man mác bên trời

Trên đỉnh núi Pu Sang bỗng xuất hiện một vị cao nhân. Tiếng đồn râm ran. Thời buổi loạn lạc, không ít kẻ phạm tội với triều đình lẩn vào núi trốn tránh quan quân truy nã, hoặc những kẻ sĩ bất mãn thời cuộc…

Sugar Baby

Sugar Baby. Đó là cách gọi “thời thượng” nhất mà người ta dành cho những cô gái như Miên. Dịch ra có thể là “con gái nuôi”.

Thương con cá nục

Cá nục – thứ cá bình dân nhất lại là sản vật mà đại dương ưu ái cho dải đất miền Trung này. Nó bình dị đến mức như chỉ được dành cho những người nghèo…

Tạm biệt chim di

Cuối cùng Miên cũng tìm mua được căn nhà nhỏ dưới chân cầu, căn nhà hơn năm mươi mét vuông, khá rộng cho một người độc thân.

Không có mưa

Thị trấn buồn như vệt nắng héo cuối chiều, những cơn gió cụt đầu xoay tròn trên mặt đường nhựa rồi tan biến vào thinh lặng. Đã sang tháng thứ sáu của mùa khô, nhà cửa hai bên đường đóng im ỉm để ngăn bụi bay vào, bỏ mặc lá rụng…

Lá thư mùa thu

Một chiều thu. Em lướt mắt trên tấm thảm xanh rờn ngoài đồng bãi. Chợt thấy những gì của chúng mình ở đấy vẫn vẹn nguyên… Mùa này quê mình rất thơm.

Kẻ thừa kế

Mấy hôm nay chuyển trời nên nóng bức khiếp. Phùng nằm trong phòng nãy giờ, chiếc quạt treo tường đang chạy vù vù vẫn thấy trong người hầm hập. Thật khó chợp mắt…

Huyết nhân ngải

Tôi bước tới định hít thật sâu cho lồng ngực mình ắp đầy làn hương quyến rũ ấy, liền bị chị Hạnh đưa cánh tay nõn nà vòng ngang ngực cản lại. “Em phải tắm rửa sạch sẽ mới đến gần được. Đó là vua ngải”.

Trên sóng nước Thị Nại

Một ngày trên đầm Thị Nại mang lại cho chúng tôi nhiều xúc cảm. Niềm cảm khái về vật đổi sao dời, về lẽ hưng phế, thành bại các vương triều, về con người và thời cuộc…

Giữa mùa gió Bấc…

Có những ngày đầu đông thật lạ. Giữa lành lạnh cơn Bấc đầu mùa, trái tim như run rẩy bởi bao xao động ngân lên trong tiềm thức.

Huyết Nhạn

Phú Xuân thất thủ. Đội nữ binh của Bùi Thị Xuân hộ giá Hoàng Thái hậu Bùi Thị Nhạn cùng vua Cảnh Thịnh ra Bắc với mong muốn khôi phục lại được triều Tây Sơn, giành lại những vùng đất đã mất…

Điều diệu kỳ

Trên đường trở lại công ty, bất giác Diêu sực nhớ là mình đã quên nói cho hai mẹ con Toàn về Bin. Biết đâu tin này sẽ giúp Toàn phấn khởi hơn, có thêm sức mạnh để chống chọi với bệnh tật…

Tiếng rao

Lời rao là một phát kiến của cuộc sống, giúp xã hội phát triển. Dù biến tướng mức nào, lời rao luôn hiện lên khá chân thật hình bóng con người…

Nỗi niềm tháng Chín

Tháng Chín! Tháng của những cơn gió bất chợt se buồn, tháng của những tia nắng vàng làm ấm áp yêu thương…

Mùa trắng xóa

Tháng Chín, bãi bờ lún phún ngô Đông, gió mướt như sợi rơm vắt qua lưng con bò no cỏ. Tôi đứng trên cây cầu già nua nhìn về những nóc nhà trắng khói.

Man mác bên trời

Trên đỉnh núi Pu Sang bỗng xuất hiện một vị cao nhân. Tiếng đồn râm ran. Thời buổi loạn lạc, không ít kẻ phạm tội với triều đình lẩn vào núi trốn tránh quan quân truy nã, hoặc những kẻ sĩ bất mãn thời cuộc…

Sugar Baby

Sugar Baby. Đó là cách gọi “thời thượng” nhất mà người ta dành cho những cô gái như Miên. Dịch ra có thể là “con gái nuôi”.

Thương con cá nục

Cá nục – thứ cá bình dân nhất lại là sản vật mà đại dương ưu ái cho dải đất miền Trung này. Nó bình dị đến mức như chỉ được dành cho những người nghèo…

Tạm biệt chim di

Cuối cùng Miên cũng tìm mua được căn nhà nhỏ dưới chân cầu, căn nhà hơn năm mươi mét vuông, khá rộng cho một người độc thân.

Không có mưa

Thị trấn buồn như vệt nắng héo cuối chiều, những cơn gió cụt đầu xoay tròn trên mặt đường nhựa rồi tan biến vào thinh lặng. Đã sang tháng thứ sáu của mùa khô, nhà cửa hai bên đường đóng im ỉm để ngăn bụi bay vào, bỏ mặc lá rụng…

Lá thư mùa thu

Một chiều thu. Em lướt mắt trên tấm thảm xanh rờn ngoài đồng bãi. Chợt thấy những gì của chúng mình ở đấy vẫn vẹn nguyên… Mùa này quê mình rất thơm.

Kẻ thừa kế

Mấy hôm nay chuyển trời nên nóng bức khiếp. Phùng nằm trong phòng nãy giờ, chiếc quạt treo tường đang chạy vù vù vẫn thấy trong người hầm hập. Thật khó chợp mắt…

Huyết nhân ngải

Tôi bước tới định hít thật sâu cho lồng ngực mình ắp đầy làn hương quyến rũ ấy, liền bị chị Hạnh đưa cánh tay nõn nà vòng ngang ngực cản lại. “Em phải tắm rửa sạch sẽ mới đến gần được. Đó là vua ngải”.

Trên sóng nước Thị Nại

Một ngày trên đầm Thị Nại mang lại cho chúng tôi nhiều xúc cảm. Niềm cảm khái về vật đổi sao dời, về lẽ hưng phế, thành bại các vương triều, về con người và thời cuộc…