“Cụ” Đồng, bạn tôi
(VNBĐ – Tùy bút). Mấy anh em lớp tôi – hình như khóa 11 khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội (1965-1969) hay gọi “cụ” Đồng là “cụ… Đìn”, kèm theo hai câu thơ Bích Khê mà chúng tôi thuộc lòng được độ
(VNBĐ – Tùy bút). Mấy anh em lớp tôi – hình như khóa 11 khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội (1965-1969) hay gọi “cụ” Đồng là “cụ… Đìn”, kèm theo hai câu thơ Bích Khê mà chúng tôi thuộc lòng được độ

(VNBĐ – Tùy bút). Như một sự tình cờ của số phận, các nhà thơ đều tựa vào dòng sông của riêng mình để viết lên những câu thơ đẹp nhất trong đời họ. Hai thi sĩ lừng danh miền Ấn – Trà là Bích

(VNBĐ – Truyện ngắn). Tôi có may mắn tham gia một hội thảo về văn hóa và Phật giáo tại một tỉnh miền Trung. Thành phố Quy Nhơn nhỏ nhắn, xinh đẹp và bình yên đón các vị khách bằng màu xanh biếc của bầu

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài
(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

(VNBĐ – Truyện ngắn). Ông Nguyện xây ngôi biệt thự trên ngọn đồi diện tích cả ngàn mét vuông. Trong không khí cao nguyên se lạnh, đứng trên đỉnh đồi thỏa thích ngắm những cánh rừng thông xanh, trập trùng hun hút xuống tận thung

(VNBĐ – Truyện ngắn). Mùa sương đã bắt đầu ở Thương Vân, những cánh đồng cỏ non mềm chìm trong làn hơi nước trắng mờ như sữa. Trên các đỉnh cao hoang vu của dãy núi Cấm, hoa hồng Máu cựa mình bung nở, mùi

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

(VNBĐ – Truyện ngắn). An theo chị Tình từ trước khi cái tiệm ảnh cưới này ra đời. Lúc đó, chị Tình thuê mặt bằng ở một quận vùng ven, chuyên phục vụ các dịch vụ làm đẹp bình dân như cắt uốn duỗi nhuộm
(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Tôi là thợ sửa khóa nổi tiếng. Thời công nghệ số, tiếng chưa chắc “lành”, cũng có cơ hội “đồn xa”. Nghề dạy nghề đã đành, thông tin mạng hỗ trợ rất nhiều. Các loại khóa tôi đều sửa được.









(VNBĐ – Tùy bút). Mấy anh em lớp tôi – hình như khóa 11 khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội (1965-1969) hay gọi “cụ” Đồng là “cụ… Đìn”, kèm theo hai câu thơ Bích Khê mà chúng tôi thuộc lòng được độ

(VNBĐ – Tùy bút). Như một sự tình cờ của số phận, các nhà thơ đều tựa vào dòng sông của riêng mình để viết lên những câu thơ đẹp nhất trong đời họ. Hai thi sĩ lừng danh miền Ấn – Trà là Bích

(VNBĐ – Truyện ngắn). Tôi có may mắn tham gia một hội thảo về văn hóa và Phật giáo tại một tỉnh miền Trung. Thành phố Quy Nhơn nhỏ nhắn, xinh đẹp và bình yên đón các vị khách bằng màu xanh biếc của bầu

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài
(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

(VNBĐ – Truyện ngắn). Ông Nguyện xây ngôi biệt thự trên ngọn đồi diện tích cả ngàn mét vuông. Trong không khí cao nguyên se lạnh, đứng trên đỉnh đồi thỏa thích ngắm những cánh rừng thông xanh, trập trùng hun hút xuống tận thung

(VNBĐ – Truyện ngắn). Mùa sương đã bắt đầu ở Thương Vân, những cánh đồng cỏ non mềm chìm trong làn hơi nước trắng mờ như sữa. Trên các đỉnh cao hoang vu của dãy núi Cấm, hoa hồng Máu cựa mình bung nở, mùi

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

(VNBĐ – Truyện ngắn). An theo chị Tình từ trước khi cái tiệm ảnh cưới này ra đời. Lúc đó, chị Tình thuê mặt bằng ở một quận vùng ven, chuyên phục vụ các dịch vụ làm đẹp bình dân như cắt uốn duỗi nhuộm
(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Tôi là thợ sửa khóa nổi tiếng. Thời công nghệ số, tiếng chưa chắc “lành”, cũng có cơ hội “đồn xa”. Nghề dạy nghề đã đành, thông tin mạng hỗ trợ rất nhiều. Các loại khóa tôi đều sửa được.
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai