Văn nghệ Trẻ

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá

Đừng xem đó là bẫy

Anh chàng cẩn thận ngồi vào bàn và nhìn bà Lan Chi với ánh mắt biết ơn khi bà mang khay bánh rán vàng ruộm chầm chậm bước về phía mình…

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Bản ở trên tay

Con đường đèo tựa thế núi hình sông
trên lưng chở giấc mơ của người khác
cả đời này muốn một lần đi thẳng

Mầm địa chất

đêm qua ở cuối cánh rừng
chú chim ngoảnh lại sau lưng
tiếng hót xóc gai bồ quân
từng giọt rơi xuống tổ

Trên môi em tối cổ

nếu tôi nói chúng ta cùng nguồn sống
sinh ra từ rừng
hôn nhau trên bãi biển
và không có cái chết

Khi thấm mệt rồi

anh bắt đầu thấy sợ những giấc mơ
em đi
để lại khoảng trời mênh mông quá

trống vắng như biển
đau lặng như cây

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá

Đừng xem đó là bẫy

Anh chàng cẩn thận ngồi vào bàn và nhìn bà Lan Chi với ánh mắt biết ơn khi bà mang khay bánh rán vàng ruộm chầm chậm bước về phía mình…

Sen

Ủ trong bùn đen một hình hài trong trắng
Cỏ nhỏ xuống giọt tinh khiết
Nắng nhỏ xuống giọt ấm áp
Cánh đồng nhỏ xuống giọt ban mai

Khoảng cách của biển

Những con thuyền neo mình theo sóng
Em lênh đênh theo hồi ức về anh
Bỗng chốc biến mất như cánh én lạc người tình
Sóng khản giọng thét gào
Nhưng em không tìm thấy em vừa cất tiếng

Bản ở trên tay

Con đường đèo tựa thế núi hình sông
trên lưng chở giấc mơ của người khác
cả đời này muốn một lần đi thẳng

Mầm địa chất

đêm qua ở cuối cánh rừng
chú chim ngoảnh lại sau lưng
tiếng hót xóc gai bồ quân
từng giọt rơi xuống tổ

Trên môi em tối cổ

nếu tôi nói chúng ta cùng nguồn sống
sinh ra từ rừng
hôn nhau trên bãi biển
và không có cái chết

Khi thấm mệt rồi

anh bắt đầu thấy sợ những giấc mơ
em đi
để lại khoảng trời mênh mông quá

trống vắng như biển
đau lặng như cây

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông