Văn nghệ Trẻ

Từ trong huyền sử

Sinh ra từ sự tích mẹ trăm con
lịch sử là máu và nước mắt
không thôi mơ ước về bình yên no ấm

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ

Đếm

Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Dư âm

Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm 
vỗ vào bờ cô quạnh 
Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh 
Bao la này nỗi nhớ 

Trong giấc mơ của biển

Đó là những ngày gió Bấc thổi ròng rã trên những tàu lá chuối sau nhà. Tôi ngồi ở hốc nhỏ quen thuộc, để bóng tối giàn giụa nhấn chìm tôi, nghe mưa hắt lành lạnh…

Khúc đông 

Gió đông đã tới
Nhặt đông trên những ngọn đồi của anh và em 
Tất cả hóa thành viên sỏi nhỏ lăn lóc
Giữa vòng xoay cuộc đời

Em mọc lên từ đêm

Em mọc lên từ đêm
như quá khứ vẫn tiếp tục sinh ra 
những gì không thuộc về hiện tại
như chúng ta vẫn trôi theo vòng xoắn của dải ngân hà

Bông trang đỏ

Trên con dốc, những bông trang được mùa nở rộ, chùm chùm đo đỏ, xinh xinh, và nó ở ngay trước cửa nhà anh…

Thư của biển

Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao

Người nhà quê

Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt

Đan

Hôm nay, Đan nhận được lá thư thứ hai kể từ ngày nàng lớn lên. Nó ngoan ngoãn và ngay ngắn trong hòm thư phủ bụi…

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Từ trong huyền sử

Sinh ra từ sự tích mẹ trăm con
lịch sử là máu và nước mắt
không thôi mơ ước về bình yên no ấm

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ

Đếm

Em đếm từng sợi dây chằng chéo
Để hiểu được anh
Em đếm từng viên gạch thẳng hàng
Để thôi nghĩ đến anh

Dư âm

Đã có quá nhiều thổn thức vẫn ngày và đêm 
vỗ vào bờ cô quạnh 
Cơn gió đa tình đưa đẩy bao gợn sóng mong manh 
Bao la này nỗi nhớ 

Trong giấc mơ của biển

Đó là những ngày gió Bấc thổi ròng rã trên những tàu lá chuối sau nhà. Tôi ngồi ở hốc nhỏ quen thuộc, để bóng tối giàn giụa nhấn chìm tôi, nghe mưa hắt lành lạnh…

Khúc đông 

Gió đông đã tới
Nhặt đông trên những ngọn đồi của anh và em 
Tất cả hóa thành viên sỏi nhỏ lăn lóc
Giữa vòng xoay cuộc đời

Em mọc lên từ đêm

Em mọc lên từ đêm
như quá khứ vẫn tiếp tục sinh ra 
những gì không thuộc về hiện tại
như chúng ta vẫn trôi theo vòng xoắn của dải ngân hà

Bông trang đỏ

Trên con dốc, những bông trang được mùa nở rộ, chùm chùm đo đỏ, xinh xinh, và nó ở ngay trước cửa nhà anh…

Thư của biển

Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao

Người nhà quê

Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt

Đan

Hôm nay, Đan nhận được lá thư thứ hai kể từ ngày nàng lớn lên. Nó ngoan ngoãn và ngay ngắn trong hòm thư phủ bụi…

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…