Khúc đông 

(VNBĐ – Văn trẻ). Gió đông đã tới
Nhặt đông trên những ngọn đồi của anh và em
Tất cả hóa thành viên sỏi nhỏ lăn lóc
Giữa vòng xoay cuộc đời
Cỏ lau vẫn bay
Nền trời trắng lạnh
Không có ánh chiều để bàn tay em ngước nhìn lên
Chiều trôi qua thật chậm
Không có ai ngồi đếm từng đợt lau bay
Những cọng cỏ uốn mình theo năm tháng
rồi buông mình theo năm tháng
Chỉ có mùa đông không còn nhau
Tình cũng đã mờ nhạt
Tình cũng đã lặng thầm
Tình cũng đã quên đi tình đã từng rực rỡ
Không có ngọn lửa nào rực cháy
Sao vẫn thấy cỏ lau trong lòng bừng lên
Như ngọn lửa trong đêm đen sâu thẳm
Không có anh và em
Không còn chúng ta
Không còn tháng ngày sườn đồi lăn lóc
Những loài hương dị thảo
Những đường vắng giọng cười
Miên man trôi
Những loài cây hoa trắng
Ngả lên mùa đông trầm.
MẪU ĐƠN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Con viết cho cha trong một chiều lặng gió

Cha chẳng bao giờ nói về yêu thương
chỉ lặng lẽ dậy sớm hơn bình minh con biết
trước khi tiếng gà cất giọng
trước khi cánh đồng trổ chín
bàn tay cha đã nắm cả vụ mùa

Tự khúc chiều quê…

Phía đó nắng chiều rơi khắp lối
Bếp nhà ai giăng khói nồng nàn
Trong mơ đắm bước về rất vội
Bầy dế kêu vọng tiếng thì thầm.

Hai hạt đậu trong lòng đất

Tôi không nhận ra ba đã già, cho đến mùa xuân năm rồi trở về từ thành phố, ba đến đón tôi. Và tôi ngồi sau xe, chợt thấy những sợi tóc bạc lòe xòe ẩn hiện sau chiếc mũ sờn…

Nghe em

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại 
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá