Tự khúc 

(VNBĐ – Văn trẻ). Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê
Ta sợ một mai mình lú lẫn
Bận nhớ bận quên quăng quật sớm chiều
Rơi đổ vỡ tiếng chuông chùa ngơ ngẩn
Nghe mênh mông nỗi nhớ bao điều…
Ta sợ một mai mình đi lạc
Nước mắt rơi trên dấu chân trần năm tháng xưa sau
Như con tốt thí ngã nhào còn mơ phong Hậu
Chiều tàn rơi
rụng xuống cánh hoa tàn
Ta sợ một mai mình dậy muộn
Bầy chim cũ thôi về đậu trên nhánh mù u
hót râm ran câu chuyện mùa màng
Người bán đất trở về khu vườn trống
Ví thử một ngày để gió chướng đi qua
Ta sợ một mai mình thành xa lạ
Dòng sông xưa không chở nổi tiếng cười
Con bìm bịp khóc ròng sau đám lá
Những cụm khói rời chưa chạm tới quê hương…
NGUYỄN CHÍ NGOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ