Về Hoài Ân cùng em

(VNBĐ – Thơ). Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.

Về Hoài Ân cùng em
Nghe những dòng sông thì thầm ca hát
Lời phù sa tha thiết mãi đôi bờ
Cho dâu xanh ngút ngàn nương bãi
Khoai sắn ngọt bùi, góc bếp rộn niềm vui.

Về Hoài Ân cùng em
Lắng sâu nơi mạch nguồn trầm tích
Tiến quân ca, tiếng của cha anh mình
Đây Núi Chéo, đây Gò Loi vang lừng chiến công sử sách
Tấc đất nào cũng nghĩa nặng tình sâu.

Về cùng em, người ơi!
Ta đi giữa đồi chè xanh bát ngát
Đất nóng lặng rồi, mát dịu bàn chân
Về đây, ché rượu cần đã lên men ngây ngất
Uống cạn tâm tình, lưu luyến mãi Hoài Ân.

VÕ HẠNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.