Về Hoài Ân

(VNBĐ – Thơ). Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…

Đây đất anh hùng lập chiến khu
Kim Sơn ngày ấy ngút căm thù
Theo chiếu Cần Vương – Tăng Bạt Hổ
Khí hùng lan tỏa đến thiên thu!

Đây vùng ngày ấy địch dồn dân
Bok Tới đối đầu lũ sát nhân
Thà chết giữ làng, không sợ giặc
Tên người sống mãi giữa lòng dân!

Còn đây Núi Chéo nhớ năm nào
Đạn nổ bom rung khét chiến hào
Chiến sĩ Sao Vàng thề giữ đất
Hồn thiêng gửi lại với non cao!

Quê của thầy tôi, quê bạn tôi
Rau rừng, cá suối với gà đồi
Đất nghèo nhưng đậm đà ân nghĩa
Như vị Gò Loi chát – ngọt môi

Chào nhé, Hoài Ân thương mến ơi
Gửi lòng cùng tiếng hát về người
Ngọt mãi rượu cần đêm Bok Tới
Nồng nàn theo nhịp cồng chiêng lơi…

TRẦN HÀ NAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi