Về Hoài Ân

(VNBĐ – Thơ). Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…

Đây đất anh hùng lập chiến khu
Kim Sơn ngày ấy ngút căm thù
Theo chiếu Cần Vương – Tăng Bạt Hổ
Khí hùng lan tỏa đến thiên thu!

Đây vùng ngày ấy địch dồn dân
Bok Tới đối đầu lũ sát nhân
Thà chết giữ làng, không sợ giặc
Tên người sống mãi giữa lòng dân!

Còn đây Núi Chéo nhớ năm nào
Đạn nổ bom rung khét chiến hào
Chiến sĩ Sao Vàng thề giữ đất
Hồn thiêng gửi lại với non cao!

Quê của thầy tôi, quê bạn tôi
Rau rừng, cá suối với gà đồi
Đất nghèo nhưng đậm đà ân nghĩa
Như vị Gò Loi chát – ngọt môi

Chào nhé, Hoài Ân thương mến ơi
Gửi lòng cùng tiếng hát về người
Ngọt mãi rượu cần đêm Bok Tới
Nồng nàn theo nhịp cồng chiêng lơi…

TRẦN HÀ NAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.