Viết ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Ngôi nhà nhỏ trầm tư bên đường Xuân Diệu
Hàng cây xanh đang tuổi dậy thì
Con đường lớn vươn dài theo eo biển
Lao xao tiếng sóng thầm thì!

Trong ngôi nhà nhỏ kia mẹ đang nghĩ điều gì
Mà đôi mắt nhìn ra khơi hun hút
Ngoài kia là Cù Lao xanh ngắt
Trong này chất ngất những tầng cao

Những tiếng xe, tiếng cười nói ồn ào
Vẫn không gãy ánh nhìn của mẹ
Vẫn là biển của thời xuân trẻ
Quy Nhơn – vầng trăng khuyết mơ màng

Mẹ vẫn nhìn, cái nhìn của hoài niệm ngổn ngang
Cái nhìn của một thời quá vãng
Tiếng dương cầm nhà ai lãng đãng
Bay lang thang say khướt bạn thuyền chài

Ta bỗng nghe tiếng mẹ thở dài
Quay lại đốt nén hương trước bàn thờ tiên tổ
Có chàng trai vạm vỡ
Mũ tai bèo vương thuốc súng còn đây!

Quy Nhơn của hôm nay
Đâu chỉ sóng vẫn đập vào eo biển(*)
Từ trời xanh
rơi
vài giọt tháp Chàm(**)
Nghiêng nghiêng chiều Thị Nại
Mà thành phố như sức xuân bừng dậy
Như con tàu vượt cạn ra khơi

Và… có bà mẹ chiều chiều nhìn ra biển
Vui buồn tâm sự đầy vơi!

(*) Thơ Lê Văn Ngăn
(**) Thơ Văn Cao

VĂN TRỌNG HÙNG

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất