(VNGL – Thơ).
Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…
Và,
thật lạ lùng
là chút nắng ban mai
vẫn bừng lên
bẽn lẽn hôn má anh buổi sớm…
Rồi chú bé con nhà hàng xóm
mặc chiếc áo từ thiện rộng thùng thình, lễ phép qua chào anh…
Chỉ vậy thôi, xuân ở lại đây, đi chẳng đoạn đành…
LÊ TRUNG TÍN



