(VNGL – Thơ).
Gánh chiều đông qua miền hoang vắng
cơn bão tháng Mười xé vụn giấc mơ
hoài niệm mưa chợt đi chợt đến
em lại về đau đáu một triền xuân
Dưới mái nhà xưa
trùm chiếc khăn ký ức
ngồi nói chuyện hoa cúc, hoa mai
lau bụi bức hoành phi
hiện lên chữ Đức
nắn nót từ thời ông cố, ông cao
màu mực tàu giấy đỏ
qua bao bận chiến tranh không hề phai nhạt
Suốt một đời tu thân tích đức
bà tôi về miền mây trắng
cây gậy trúc còn dựng xó nhà
như kỷ vật nhắc nhở cháu con
đời gặp cơn bĩ cực
chống gậy nhân tâm mà bước…
Thăm thẳm lòng phía trước… đã mùa xuân.
HỮU VINH



