Phù Cát

(VNBĐ – Thơ). Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Gọi Phù Cát – “Cát Tường” cát nổi
Miền đất trung du gió nắng trải qua
Mạch nước Vân Phong thay đổi thịt da
Hết một thời mùa màng khô khát

Biển quê ta Đề Gi, Cát Tiến
Bến cảng tàu thuyền rộn rã ngư dân
Nguồn tôm cá quanh năm hải sản
Gỏi cá Đề Gi đặc sản quê mình

Cầu Đề Gi bây giờ thắng cảnh
Không còn con đò Vũ Bảo năm xưa
Thời chiến tranh đò đưa chiến sĩ
Nay hòa bình cầu rộng thông quan

Muối Đề Gi chắt tình biển mặn
Gắn với Cát Minh diêm nghiệp quê nhà
Nón ngựa Phú Gia làng nghề truyền thống
Đặc sản bao đời lưu giữ tinh hoa

Chùa Linh Phong, tượng Thích Ca nước Phật
Đền Nguyễn Trung Trực “Lửa gầm Nhật Tảo”
Anh dũng chống Tây phát xuất từ đây
Tượng đài Ngô Mây lịch sử muôn đời

Trường Lê Hữu Quang, Nguyễn Hồng Đạo
Ghi dấu anh hùng dân tộc
Bao thế hệ cháu con học tập
Nhớ tiền nhân nung chí hậu nhân

Khách lai vãng sân bay Phù Cát
Hẳn nhớ quê xứ Cát trong lành
Tâm hồn luôn trắng tinh hồn cát
Sống đậm đà tình nghĩa thủy chung.

HỒ THẾ PHẤT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.