Cụ bà

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không
Tóc mây trắng nỗi bềnh bồng
Trâm cài lược giắt má hồng ngày xa
Chợt nghe tiếng gọi “cụ bà”
Dẫu chân xác vẫn làm ta giật mình
Lẽ nào cứ vậy lặng thinh
Bỏ sau lưng bước trường chinh nhọc nhằn?
Lẽ nào đồng đội, thi văn…
Bơ vơ trước những nhố nhăng, phũ phàng?
Lẽ nào muôn vạn trái ngang
Cứ trơ trơ giữa thế gian tung hoành?
Chỉ còn mong đợi tuổi xanh
Mở lòng theo bước cha anh kiên cường
Biết quên mình, biết yêu thương
Biết tự tôn, biết nhịn nhường trước – sau
Đời người như gió thoảng mau
Nhân gian kẻ trước người sau giã từ
Xin ai vào tuổi đôi mươi
Sống cho đúng nghĩa con NGƯỜI sạch thơm
Để khi nắng xế chiều hôm
Không day dứt với “dại – khôn” đời mình
Không nhầm cõi NHỤC cõi VINH
Trăm năm hai chữ Tiền – Tình đa đoan
Cho dù gác tía lầu son
Cho dù một túp lều con, cho dù…
Mai rồi vô ảnh ngàn thu
An nhiên tự tại – Phước tu muôn đời!
08.8.2023

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi