Cụ bà

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày hai nửa chén cơm
Tí rau tí mắm… tạ ơn cuộc đời
Nhẹ nhàng qua tuổi tám mươi
Trăm thứ bệnh vẫn mỉm cười như không
Tóc mây trắng nỗi bềnh bồng
Trâm cài lược giắt má hồng ngày xa
Chợt nghe tiếng gọi “cụ bà”
Dẫu chân xác vẫn làm ta giật mình
Lẽ nào cứ vậy lặng thinh
Bỏ sau lưng bước trường chinh nhọc nhằn?
Lẽ nào đồng đội, thi văn…
Bơ vơ trước những nhố nhăng, phũ phàng?
Lẽ nào muôn vạn trái ngang
Cứ trơ trơ giữa thế gian tung hoành?
Chỉ còn mong đợi tuổi xanh
Mở lòng theo bước cha anh kiên cường
Biết quên mình, biết yêu thương
Biết tự tôn, biết nhịn nhường trước – sau
Đời người như gió thoảng mau
Nhân gian kẻ trước người sau giã từ
Xin ai vào tuổi đôi mươi
Sống cho đúng nghĩa con NGƯỜI sạch thơm
Để khi nắng xế chiều hôm
Không day dứt với “dại – khôn” đời mình
Không nhầm cõi NHỤC cõi VINH
Trăm năm hai chữ Tiền – Tình đa đoan
Cho dù gác tía lầu son
Cho dù một túp lều con, cho dù…
Mai rồi vô ảnh ngàn thu
An nhiên tự tại – Phước tu muôn đời!
08.8.2023

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.