Thơ dự thi của Huỳnh Thị Quỳnh Nga

(VNBĐ – Thơ dự thi). 

Gọi xanh huyền sử

Trăng đã mở. Từ câu thơ em
Những sợi tơ xanh như lụa. Buộc vào ô gió
Bên ngọn đồi kia. Cỏ hồng thức giấc

Sương trắng đọng trên cành ca dao
Mùi lục lạc. Vang tiếng ngựa xa
Nàng công chúa và cành đào phương Bắc

Vọng về xanh huyền sử. Nghe trăm năm gọi thiêng
Niệm tưởng một Quang Trung
Bình Định còn không những đường mây trắng…

Bóng hoàng thành xưa. Trôi vàng mê thức
Lần giở trang huyền sử mặt trời đỏ rực phương Đông
Rộn ràng câu thơ yên ngựa

Bóng người hiện diện kinh thành thức giấc
Gọi xanh huyền sử. Ta trở về
Nghe cội nguồn xanh biếc trong câu thơ của em!

 

Quy Nhơn mùa biển hát

Những cánh hoa đã mở
Bên triền dốc ngày em đến
Ta neo giấc mơ trên đôi cánh gió trời

Ngày trở về gọi sóng Quy Nhơn
Loài chim biển đã hát lên
Mùa xanh tinh khôi như mắt

Em đẫm dấu hài trên cát
Từ khi nào ta đâu biết
Linh hương bay trổ những vạt mi xanh

Ta nghe biển khắc khoải về đâu
Mùa hoa sóng. Ngày mưa đã biếc
Những mầm hương mọc lên từ đó

Ngược dòng châu thổ. Về phía em mặt trời nâu
Gọi cánh buồm xanh vời vợi
Hay biển gọi thầm nhau

Để nghe chiều rơi tím biếc
Mây ngũ sắc. Đâu bóng người năm cũ
Ta theo biển về trổ những ghềnh hương.

 

Sóng trăng

Ngược về một chín chín mươi tám
Những cơn mưa trên biển
Thì thầm tan xanh trong trái tim cô gái hai mươi

Quy Nhơn trong tôi trở lại và xanh kỷ niệm
Trên vùng đất này…
Nơi bắt đầu những hồi ức trăng

Bên triền dốc Mộng Cầm. Biển gọi mềm cánh gió
Những tưởng Hàn Mặc Tử về nghe sóng biếc…
Đêm hoàng hậu mưa linh hương bay lên

Lặng nghe những dòng thơ tự do. Cháy những mùa bút lửa
Cô gái mang tuổi hai mươi và hát
Thắp lên Quy Nhơn đêm lấp lánh sóng trăng.

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa