Phố núi mưa thu

(VNGL – Thơ).

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Ôi, nhớ thuở trời mưa chưa ướt áo
Em áo trắng sân trường xưa một dạo
Bài thơ buồn anh viết có mưa bay

Tình yêu đầu khờ vụng quá, đâu hay
Anh để mất từ khi thu vừa tới
Ánh mắt cứ ngóng tìm nhau vời vợi
Em xa vời, để lại nỗi chia ly

Anh khởi đầu cho những chuyến ra đi
Âm vọng mãi lời ca buồn hư ảo
Mà tiếng hát còn vương mùi thạch thảo
Nghe bâng khuâng sương khói thuở xa người

Anh bây giờ chìm lạc giữa mưa đời
Hồn rét mướt nép hiên người gió tạt
Ôi, nhớ thuở trời mưa chưa dứt hạt
Để mưa trời giăng mãi suốt chiều nay

Mùa thu rồi, phố núi có mưa bay…

TẠ VĂN SỸ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…