Thơ dự thi của Nguyễn Thánh Ngã

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Chiều bên tháp Bánh Ít

Chiều bên tháp Bánh Ít
Thấy lòng mình nhiều hơn
Đỉnh buồn tan trong gió
Tình người đã Quy Nhơn!

Một mình qua Tháp Cổng
Tâm cúi xuống vòm trời
Vọng công trình kiến trúc
Người xưa tạc thành lời

Bước qua Tháp Bia cổ
Mềm mại nét kỷ hà
Những quả bầu đựng nước
Đựng cả dòng thi ca

Đường vào đền thờ chính
Thần Shiva uy nghiêm
Kìa con trai Thần Gió
Vừa bay qua mái diềm

Cuối cùng là Tháp Hỏa
Đẹp như chiếc eo thon
Yên ngựa ngàn năm đứng
Chuyện người xưa mất còn…

 

Uống rượu Bàu Đá ở Lâm Hà (*)

Em múc nước sông Côn
Sủi tăm rượu Bàu Đá
Mời anh giữa cái lạnh Lâm Hà

Nghe ấm lòng
Những chiều xa Bình Định
Đưa em qua Thị Nại gió tê người

Rượu Bàu Đá
Vắt lòng sỏi đá mài gươm
Cạn một ly cháy đôi bờ nhan sắc
Cạn hai ly hẹn trống trận Quang Trung
Cạn ba ly ngâm đôi dòng tao nhã

Thuở Yến Lan
Thuyền đậu bến My Lăng
Chở vần tứ tuyệt
Em ở Hoài Nhơn
Vẫn An Nhơn – An Lão
Vẫn giọt rượu tình đo phẩm hạnh Tây Sơn

Anh ở Lâm Hà
Uống Bàu Đá làm thơ
Nghiêng bên nào cũng nhớ Tuồng Đào Tấn

Và nhớ em
Dáng nhỏ Huyền Trân…

NGUYỄN THÁNH NGÃ

(*) Lâm Hà – một huyện của tỉnh Lâm Đồng.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa