Thơ dự thi của Nguyễn Trọng Văn

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Đêm Ghềnh Ráng

Đêm đổ xuống những áng ánh vàng
Biển duềnh lên
Sóng xô bờ hối hả

Vừa thấy ai như bóng của Hàn

Tôi đứng trầm ngâm ngắm mênh mông và lắng nghe tiếng lòng
Trong tâm tưởng loang loang ý nghĩ
Đêm đổ xuống
Vàng vàng

Ánh lụa

Ghềnh Ráng đêm nay chắc chỉ có mình tôi
Bởi đêm đã đêm lắm rồi làm gì có ai ra biển?
Bất chợt câu thơ

Bất chợt nỗi niềm

Từ rất xa
Từ ngoài biển dồn về
Những thanh âm bộn bề của sóng
Ờ vậy đã mấy mươi năm lẻ bóng

Vẫn bất ngờ một tiếng rao đêm

Tôi lặng im, trời đã buông rèm
Đêm Ghềnh Ráng thinh như tờ giấy trắng
Nàng công chúa một mình chạy trốn khỏi cấm cung cởi xiêm y xuống tắm
Da thịt ngần ngần

Thoang thoảng hương cau.

 

Kỳ Co

Ngỡ như vừa lạc chốn đào nguyên
Nơi nõn nường làn da trinh nữ
Em gần lắm tưởng như hơi thở

Tôi thấy mình may mắn đến ngu ngơ

Nước biển xanh, trời cũng xanh trong
Những ngọn đồi xanh xanh màu lá
Có phải đâu đây như phép lạ

Cho tôi cảm xúc vô bờ

Muốn thốt lên, hai tiếng: Kỳ Co!
Muốn ôm trọn vòng tay ân ái
Chưa chia xa mà lòng đã mong trở lại

Để thỏa mình bên tiếng sóng ngân nga

Sóng hát lên bài hát tự ngàn xưa
Bài hát dắt dìu tôi đặt những bước chân
trên dải cát mềm mịn lối
Tôi vô tình chạm vào hạt sương mai đọng lại

Đêm hôm qua có hai kẻ tự tình

NGUYỄN TRỌNG VĂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Duyên An – náu nương miền chữ

Nguyễn Thị Nguyệt Trinh (sinh năm 1980, quê Tuy Phước, Bình Định – nay thuộc xã Tuy Phước Bắc, Gia Lai) là gương mặt quen thuộc với bạn đọc yêu văn học thiếu nhi qua bút danh Mộc An…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát