Thơ dự thi của Lữ Hồng

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Vọng

Đã muồi giấc trưa
thinh lặng ánh nhìn
vệt tha phương
cúi đầu nghe gió

Cổ tự chạm bóng Côn giang
ngói âm dương ấp lời kinh kệ
sen nâu giấu di nguyện bùn non trên cánh
thăm thẳm ngọn nguồn
chốc đã trăm năm

Thập Tháp tịch liêu gió kể điều chi
lũy xưa lối nao về thiên cổ
núi thấy người trẻ khai hoang
sông nghe người già nhắc chuyện
cội buồn trốn bóng ăn năn

Phiến đá nghe kinh cởi nỗi oan khiên
Di Đà hằn vân vào thớ gỗ
giấc trưa vời cát bụi
hóa vàng lều cỏ ngàn sau

Trời đất liền nhau
xưa nay đồng vọng
viên gạch đỏ nung từ phế tích
mây trắng bay quên chuyện mất còn.

LỮ HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng