Bóng cha

(VNGL – Thơ).

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Tôi cứ hỏi và cha cứ đi
đâu biết thời gian, lòng người, bão nổi
xô ngã giấc mơ, xô đời tôi lớn

Những con đường tôi đã đi qua
những người đã tin, đã yêu, đã gặp
rong ruổi mãi vòng quay phận số
nhiều khi yêu thương như một trò đùa

Đôi lúc buồn về ngồi lại bên cha
thảo nguyên những ngày đầy nắng
Cha bảo tôi hãy học đường đi loài kiến
học con sông chảy mãi thành dòng

Đi cả một đời chưa đủ sàng khôn
học mãi một đời, nói năng còn vụng
nhìn mãi một đời, còn chưa thấu tận
sông mãi một đời sao chỉ lặng im

Những điều cha từng nói
tôi ngu ngơ nửa hiểu nửa ngờ

Tôi tiễn cha đi một ngày nắng trong
ngoài kia sông vẫn xuôi dòng
bóng cha nhòa bóng nắng.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ

Ngày cha không còn nữa

Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay

Biết ơn

Nghìn năm màu nắng non xanh
bao nhiêu chớp mắt đã thành biển dâu
đời mình cạn, đời mình sâu
biết ơn mây trắng dang đầu hồn nhiên

Giếng làng

Nhà tôi ở cạnh giếng làng
Giếng khơi kể cũng đã ngàn năm non
Thuở em mười sáu trăng tròn
Gánh đầy ắp tiếng cười giòn rất duyên