Đồi Thi Nhân

(VNGL – Thơ).

(Thăm mộ Hàn Mặc Tử)

Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy

sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa

Lòng tan chảy theo dòng thơ thi sĩ
rao bán trăng nhức nhối giữa đêm rằm
trăng vằng vặc bào mòn từng hơi thở

ai mua trăng cho vơi bớt nỗi đau

Ta trở lại Gành Ráng ngày mưa bay
biển lặng lẽ thổi êm từng con sóng
chiếc lá rơi nhẹ nhàng trên cỏ biếc

đưa hồn thơ theo dấu bước chân người

Thi Nhân ơi lời thơ đau khắc khoải
gieo trong hồn cảm xúc mãi không nguôi
đồi Thi Nhân vẫn sáng dưới trăng ngời

đêm vỡ vụn dập dềnh trôi trên sóng

Ta vớt trăng đem về soi đêm mộng
viết câu thơ mãi ý vẫn chưa đầy
thương bóng người héo gầy ngày ấy

lời hẹn thề theo gió thổi mây trôi

Ta đứng nghe gió biển thổi ngàn khơi
bến tương tư có ai về ngóng đợi
cảnh đây người đâu chỉ là sương khói…

và trăng vàng rao bán chẳng ai mua.

GIANG NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…