Đồi Thi Nhân

(VNGL – Thơ).

(Thăm mộ Hàn Mặc Tử)

Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy

sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa

Lòng tan chảy theo dòng thơ thi sĩ
rao bán trăng nhức nhối giữa đêm rằm
trăng vằng vặc bào mòn từng hơi thở

ai mua trăng cho vơi bớt nỗi đau

Ta trở lại Gành Ráng ngày mưa bay
biển lặng lẽ thổi êm từng con sóng
chiếc lá rơi nhẹ nhàng trên cỏ biếc

đưa hồn thơ theo dấu bước chân người

Thi Nhân ơi lời thơ đau khắc khoải
gieo trong hồn cảm xúc mãi không nguôi
đồi Thi Nhân vẫn sáng dưới trăng ngời

đêm vỡ vụn dập dềnh trôi trên sóng

Ta vớt trăng đem về soi đêm mộng
viết câu thơ mãi ý vẫn chưa đầy
thương bóng người héo gầy ngày ấy

lời hẹn thề theo gió thổi mây trôi

Ta đứng nghe gió biển thổi ngàn khơi
bến tương tư có ai về ngóng đợi
cảnh đây người đâu chỉ là sương khói…

và trăng vàng rao bán chẳng ai mua.

GIANG NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần