(VNGL – Thơ).
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Phía bên kia thành phố
Còn thức những ngọn đèn
Soi làm sao cho tỏ
Nỗi lòng người từng quen.
Phía bên kia thành phố
Trời chuyển dần vào đêm
Những lời không nói nữa
Rơi vào đâu cũng buồn.
Chỉ còn đêm và gió
Giấc mơ đi ngủ rồi
Chỉ còn ta và cỏ
Ngậm vài hạt sương rơi.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
THUẬN ÁNH

