(VNGL – Thơ).
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Người đàn bà từng đứng trước dối gian
Không oán than cũng không trách móc
Khi nhân gian bặt im tiếng khóc
Thản bước âm thầm nuốt chặt những vô ngôn.
Người đàn bà từng đứng trước dối gian
Nhìn thế giới nhân từ yên ả sống
Yên ả mỉm cười, niềm vui tĩnh lặng
Làn nước, vầng mây, nắng ấm sau nhà.
Muôn đời mùa xuân, oanh yến hoan ca
Muôn đời hạ vẫn ồn ào biển cả
Muôn đời đông vẫn ngập tràn lạnh giá
Người đàn bà mang trọn mùa thu yên ả trong lòng.
Người đàn bà tay từng đã biết buông
Lòng từng nén những vết thương thành sẹo
Đêm như núi đè lên bóng tối
Vẫn vững yêu cả những lõm, lồi trong cuộc nhân gian.
Người đàn bà tay từng đã biết buông.
THUẬN ÁNH

