(VNGL – Thơ).
Khu vườn còn say giấc
mùa xuân mở cửa bước vào
tưới lên hạt giống hân hoan
Bầy bướm tự do chở hương
đi qua tiếng cu gù
bắt đầu mùa dâng hiến
Nói với bầu trời về sự hiện hữu
khóm ngò rí vươn xanh
như muốn bay cùng mênh mông
Bọn trẻ rúc rích trốn tìm
khoảng trống nào cũng đơm thơm
Mâm cơm ngày cuối năm
đầy lên theo nỗi nhớ
tháng Giêng chín dần.
HOÀNG THỤY ANH


