(VNGL – Thơ).
Khi ánh nhìn em được chạm vào anh
giấc buồn khựng chân bên ô cửa
gió gọi gió, hoài ngân xao xuyến
gieo hạt mầm luyến mơ.
Khi chiếc thở em hướng về nơi anh
dỗi hờn ngủ quên bên bờ nhung nhớ
thao thức ủ men, dậy nét hương thơ dại
neo trong tim, cất trong tim, đắm mê.
Khi giấc mơ em khắc gọi tên anh
đêm khao khát ngỏ lời tình cuối
trôi trong sương, thoáng bóng đời mờ tỏ
hạ huyền trăng, em ngỡ hạ huyền thương.
Em hằng ước, rồi hạt sẽ nảy mầm tươi xanh
cây sẽ gọi đất dâng hương tặng đời trái ngọt
như tình em nghiêng về anh, sâu nặng
hoan ca đồng vọng mùa.
Hoan ca đồng vọng mùa…
VŨ THU HUẾ



