(VNGL – Thơ).
Sông giờ đã cạn nguồn
lòng còn nghe nặng hạt
xác nhang trắng một dấu hỏi
liệu có còn nhớ quê?
Nhớ
cây sim già núi Ngang
quên mùa để ngọt
nhớ
cây thị vườn hoang
trốn trong nắng hạ
đợi ai về chín trái lừng thơm
Nắng hong khô chút kỷ niệm
sau cơn bão
tang thương vùi lấp mấy tầng
Quê hương giờ như mưa bóng mây
mười phút xe
là đến thềm nhà
thế mà…
Khi mẹ cha không còn
quê sao vời vợi!
ta già rồi chăng?
25.11.2025
PHẠM ĐƯƠNG
