Nắng ngọt hiên nhà

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.

Đã nghe khói bếp rộn ràng
Cơm sôi lửa ấm mùa màng trong veo
Cánh chuồn thấp thoáng ao bèo
Tuổi thơ khờ dại mang theo suốt đời.

Đã nghe sông nước đầy vơi
Soi miền ký ức ru hời chân mây
Đường về đăm đắm hàng cây
Tiếng chim mùa cũ rơi dài bến xưa.

Đã nghe từ phía cơn mưa
Rơi trên nỗi nhớ như vừa biếc xanh
Bếp nhà thả khói yên lành
Mẹ về nghiêng nón rộng vành quê hương…

NGUYỄN THỊ LUYẾN NHỚ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trạm tóc ước mơ

Trong phòng bệnh, An Nhiên ngồi ngắm mình trong gương mãi không chán. Em không còn sợ chiếc gương nữa. Em lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh selfie và gửi cho cô em gái lớp Bốn đang ở nhà…

Hoa lá mừng xuân

Cành đào vừa chớm nụ
Gió ấm gọi xuân sang
Đánh thức hạt nắng vàng
Trong giọt sương lấp lánh

Tết về

Tết về, hoa mai
Sao vàng Tổ quốc
Xòe ra năm cánh
Giữa trời tung bay!

Tháng Chạp

Những buổi chiều tháng Chạp, tôi hay đạp xe dọc con đường đi chợ, để gió lạnh phả vào mặt, để nghe tiếng người tấp nập mua sắm hòa lẫn vào tiếng xe cộ ồn ào…