(VNGL – Văn trẻ).
Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.
Con chuồn chuồn lửng lơ trên con đường cũ
chỉ rỉ máu của hàng rào hoang phế
nó nằm im
trừ lúc chạm vào vài mảnh thủy tinh
còn sót trong tiếng cười đứt quãng
cả những tuổi thơ tôi
rạn nứt
nhưng vẫn trong veo một cách lạ kỳ.
Buổi chiều, thiếu nữ tháo lớp tàn tro khỏi vai
đặt thân hình mềm như lớp sương rụng
lên mặt đất còn thơm giấc ngủ sót lại của đêm qua
vệt gió xẹt qua bờ hông
không kịp xin phép
đánh thức một đóa cúc vàng
giữa hai bầu ngực chưa kể hết những giấc mơ.
Mùa nắng mở cửa từ gốc cau già
những cánh chuồn chuồn lao ra
để lại một vệt bóng mỏng như tiếng gọi đò lúc xế chiều
tôi ngả lưng vào khoảng nhớ khét mùi lửa rơm
giấc ngủ trôi qua từng con sóng
mang theo mùi khói nồi bánh chưng mà mẹ từng canh
tiếng bập bùng đỏ lên mặt đất
bầy ve lạc giọng giữa chợ chiều.
Tiếng mõ gõ lại từ sâu trong quá khứ
đều đặn
bao nhịp chân trâu đi trên đường làng cuối vụ
tôi gói khẽ lời ru của mẹ
cùng tiếng cỏ thì thầm cạnh thửa ruộng chưa kịp xanh
đem giấu
để giữ cho mình một hơi ấm
của buổi sớm
còn mùi rạ mới
và hương Tết không ai còn nhớ gọi tên.
PHAN ĐẠI DUY
