Nước ngọt, rượu vang, hay là…

(VNGL – Văn trẻ). Phòng riêng của nhà hàng năm sao bóng bẩy và xa hoa. Người ta dùng đèn âm tường ánh vàng mềm mại và để những giai điệu cổ điển chảy xuôi vào tai thực khách trong hương tinh dầu thoang thoảng. Mọi thứ hoàn hảo nhưng không át nổi cảm giác ê chề trong Ngân. Mẹ và Khiêm vẫn luôn miệng xuýt xoa, chỉ mình Ngân cảm thấy bứt rứt. Những bức tranh tường và đồ trang trí đang nhìn cô chằm chằm đầy phán xét. Cái loại tham vàng bỏ ngãi, sao mày lại ở đây, trong váy áo điệu đà và chuỗi trai xa xỉ ấy?

Ngân hổ thẹn cúi gằm mặt. Cạnh cô, Vũ đang nghiên cứu tờ thực đơn thếp vàng. Cạnh Vũ, bồi bàn đứng đợi, thân trên gập nhẹ một góc ba mươi độ với nụ cười chuẩn mực trên môi. Bảng tên màu đồng lấp lánh khiến mắt Ngân đau nhức.

Cô cúi đầu sâu thêm chút nữa, lặng thinh.

Vài phút trôi qua mà cứ ngỡ cả thế kỷ, rốt cuộc, Vũ đã quyết được loại rượu dùng cho bữa tối. Anh gật đầu với bồi bàn. Bồi bàn mỉm cười, nói xin chờ trong ít phút. Xong xuôi, cậu lùi hai bước về phía sau rồi quay người rời đi. Cậu không nhìn Ngân lấy một lần.
Lúc này, Ngân mới dám ngẩng đầu. Khuôn mặt cô méo mó in trên bụng chiếc ly thủy tinh. Cảm xúc hỗn loạn nơi đáy mắt khiến Ngân thẫn thờ như kẻ mất hồn. Mẹ, Khiêm và Vũ đang chuyện trò vui vẻ. Vũ quay sang hỏi han, cố lôi cô vào câu chuyện của họ nhưng Ngân chỉ ậm ừ cho qua. Cô mệt đến nỗi ngay cả khoác lên mình lớp mặt nạ ngoan hiền cũng là quá sức.

***

Cuối năm tư, Ngân bắt đầu tìm việc. Không khó để kiếm cho mình một công việc tốt nếu được nâng đỡ bởi những mối quan hệ. Người bạn giàu có của mẹ chỉ cần nói một câu, ngày hôm sau, bộ phận nhân sự thuộc công ty gia đình bà đã liên lạc với Ngân. Cô dễ dàng ngồi vào chiếc ghế trợ lý giám đốc – một vị trí béo bở với lương cao lộc hậu và quyền lực tương đối. Ngân bỗng trở thành tâm điểm của chúng bạn. Ai cũng nói cô được ngôi sao may mắn chiếu rọi.

Ngày nhận việc cũng là ngày đầu tiên Ngân gặp Vũ.

Vũ là “tổng tài” nhưng không bước ra từ tiểu thuyết. Anh ta không ưa nhìn nhưng mọi điều kiện khác đều là thứ mà phái nữ khát khao – tài năng xuất chúng, dòng dõi cao sang và tình trạng độc thân. Mẹ Vũ muốn tìm một cô con dâu ngoan hiền, biết nghe lời và hiểu tận gốc rễ. Mẹ Ngân muốn con gái lấy chồng giàu, có nhà, xe và hộ khẩu thành phố thì càng tuyệt. Vừa hay, hai bà mẹ lại là bạn tốt của nhau.

Mẹ Ngân là người tham vọng nhưng không gặp thời. Bà mơ về đô thị đèn giăng như sao và ước ao bỏ lại sau lưng con đường lấm lem cùng ruộng đồng xơ xác. Sự tồn tại của Ngân đã phá hỏng ước mơ ấy, trói bà lại với một người đàn ông xuất thân tỉnh lẻ. Ngân là niềm hối tiếc, cũng là cuộc đời nối tiếp của mẹ.

Từ nhỏ, Ngân luôn được mẹ dạy phải chọn cành cao mà đậu. Bà không giống những người nhà quê khác. Bà cho Ngân đi học, thậm chí yêu cầu cô phải học thật giỏi. Nhưng bà cũng giống họ ở một điểm, cho rằng mục đích sau cuối của việc nâng tầm giá trị bản thân là tìm được bến đỗ hoàn hảo. Nếu đã cất công lột xác thành phượng hoàng thì nhất định phải tìm ngô đồng mà đậu. Đâu phải ngẫu nhiên bà kiên trì giữ gìn mối quan hệ với những người bạn giàu có và chạy chọt đủ kiểu để Ngân được vào làm trong công ty của Vũ? Họ cãi nhau về việc này suốt một thời gian. Cuối cùng, hai bên đều nhượng bộ. Ngân nhận công việc còn mẹ không được cố gán ghép nữa.

Nhưng mẹ vẫn thường hận sắt không thành thép. Bà đanh giọng căn dặn con gái nếu không muốn đi đường tắt thì cố mà bò đường dài, khổ sở cũng đừng kêu ca. Điều kiện nhà mình không cho phép con chỉ cống hiến mà phải tận hiến. Ngân hiểu. Vậy nên cô chẳng ngại lăn xả đi sớm về trễ, họp hành tăng ca xuyên đêm, tranh thủ trau dồi nghiệp vụ vào giờ nghỉ trưa, chốt hợp đồng trên bàn nhậu lấy say mèm làm nút mở thương thảo…

Vũ làm tròn bổn phận của người được gửi gắm. Anh công tư rạch ròi nhưng ngầm quan tâm Ngân một cách tinh tế. Lúc cô cần, tư liệu, bảng biểu mẫu sẽ được chu đáo gửi tới hộp thư. Khi cô mệt, trà nóng và chè ngọt dưới danh nghĩa đặt cho cả phòng xuất hiện như một phép màu. Đối tác suồng sã, luôn có người đỡ lời, chắn rượu giúp. Tan làm về khuya, sẽ có xe đưa đón tận nhà… Vũ cho Ngân cảm giác an toàn và ấm áp mà Tùng – bạn trai cô – không thể.

***

Ngân vớ lấy điện thoại khi âm báo tin nhắn vang lên. Là tin rác. Ngân thở dài. Cô mở danh bạ, tìm tên Tùng, đầu ngón tay chần chừ trên màn hình. Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở ba ngày trước, chỉ mình cô độc thoại.

“Đừng im lặng mãi thế, trả lời Ngân đi!”.

“Chỉ là quan hệ sếp và nhân viên bình thường, sao Tùng không chịu hiểu?”.

“Đừng ghen tuông vớ vẩn nữa!”.

“Mình cần nói chuyện!”.

Đôi khi, đàn ông cũng nhạy cảm không kém phụ nữ. Chẳng ai có thể không nghi ngờ, bất an khi bạn gái bận rộn tối ngày và luôn được đưa về nhà trên một chiếc xe sang khi đèn đường đã sáng. Rạn nứt xuất hiện khi Vũ xuất hiện thường xuyên hơn trong câu chuyện của Ngân, để rồi bùng nổ khi Tùng phát hiện cô lưu tên anh bằng biệt danh “Rượu vang”, giống như tên Tùng được lưu là “Nước ngọt” vậy.

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị. Thường thì sau thú vị sẽ là tò mò và muốn tìm hiểu. Mà khi ta muốn hiểu thêm về ai đó tức là ta đã rung động rồi.

Tùng giống như nước ngọt ngày hè, khiến cho người ta cảm thấy sảng khoái, thích thú và cứ muốn uống nữa. Đó là hình dung của Ngân về Tùng. Giờ đây, cô lại vô thức liên tưởng Vũ với rượu vang – thức uống cao cấp, thanh lịch và cũng khá gây nghiện. Ngân bị thu hút bởi sự trưởng thành của anh. Đó là một thoáng rung động lạ kỳ, đến trong mơ hồ và đi cũng rất nhanh. Nhưng Tùng không nghĩ thế. Vậy là họ chiến tranh lạnh.

Minh họa: Nguyễn Văn Cần

Một tuần trôi qua, Tùng vẫn chưa nguôi cơn ghen. Cuộc gặp mặt sau cuối thậm chí khiến đôi bên cãi vã nhiều hơn. Tùng vốn bất mãn từ lâu khi mẹ Ngân luôn bóng gió chê bai gia cảnh cậu và nói gần nói xa muốn Ngân lấy chồng giàu. Ngân thì tủi thân vì Tùng không chịu thông cảm cho cô mà chỉ biết nghi ngờ vô lý. Họ quyết định tạm chia tay để cho nhau thời gian lẫn không gian.

Càng về cuối năm, công ty càng nhiều việc. Ngân bận đến nỗi chân không chạm đất. Từ dưới quê, mẹ gọi điện báo bố cô bị tai nạn, em Khiêm thì đánh nhau làm người ta bị thương. Vừa phải lo chuyển viện cho bố lên thành phố chữa trị, vừa tìm người tư vấn pháp lý, giải quyết việc bồi thường và kiện tụng của em trai, Ngân gầy rộc đi trông thấy. Cô chẳng buồn điểm trang, mặt mày luôn nhợt nhạt, khóe môi ngậm cười cũng trễ xuống như đeo chì. Vũ vẫn luôn làm bạn cạnh bên. Một chút men say, một chút trải lòng, một chút vỗ về an ủi, quá đủ để đánh lừa lý trí và khiến con tim lơ đãng.

Sai lầm thường phát sinh từ những khoảnh khắc bất cẩn như thế.

***

Ngân quyết định nghỉ việc. Cô cũng tìm cách tránh mặt Vũ. Ngân đang rối rắm, không biết nên đổ tội cho ai, chuyện phiền toái trong gia đình, tính trẻ con của Tùng, sự dịu dàng của Vũ hay phút yếu lòng của chính mình. Có lẽ là lỗi của tất cả hoặc chỉ là lỗi của rượu vang.
Vũ tìm đến tận nhà trọ. Hôm đó chúng ta đều say nhưng tôi không hối hận. Chẳng là lỗi của ai cả nên Ngân đừng tự trách và ra quyết định vội vàng như thế. Sao phải cực đoan vậy? Sao không thử cho chúng ta một cơ hội?

Ngân biết, Vũ rất không tồi. Bố mẹ hai bên từ lâu đã có ý gán ghép. Nhà người ta không chê xuất thân của Ngân, chỉ đợi đôi trẻ bắt lửa là có thể dắt dây bàn chuyện tương lai. Đến với Vũ, Ngân sẽ tiết kiệm được vài năm phấn đấu, giúp mẹ hoàn thành mong ước bấy lâu… Quá nhiều lợi ích thực tế và người khôn ngoan sẽ biết phải chọn thế nào.

Có lẽ Ngân đang ra vẻ thanh cao, làm mình làm mẩy một cách vô lý, tự trách sự buông thả của bản thân hoặc chỉ đơn giản là đã chán làm đứa con ngoan biết nghe lời phải… Cô từ chối Vũ. Nhưng không thể từ chối lời mời dùng bữa từ anh. Hôm đó là sinh nhật em mà, một lần cuối thôi, với bác gái và em Khiêm nữa, để tôi được cùng em đón ngày vui như một người bạn. Vũ nài nỉ.

Mẹ và Khiêm đã lên thành phố để chăm sóc bố hiện đang trong quá trình hồi phục. Mẹ vẫn chưa biết chuyện Ngân muốn nghỉ việc, điều ấy không nằm trong kế hoạch tương lai bà đã vạch ra cho cô. Bà chỉ cười tít mắt khi biết Vũ muốn mời cả nhà đi ăn mừng sinh nhật Ngân. Người ta có lòng lại từng giúp đỡ nhiều bận trong công việc, mình phải sống như bát nước đầy, hòn đất ném đi hòn chì ném lại mới là phải đạo chứ.

Nhà hàng là do Vũ chọn. Anh đến từ sớm, lịch thiệp kéo ghế cho Ngân, vị trí ngay bên cạnh mình. Phục vụ bàn họ là một chàng trai có khuôn mặt quen thuộc. Khuôn mặt ấy Ngân từng gặp mỗi ngày và giờ này vẫn cười thật tươi trong album ảnh được cô khóa kín.

Ngay lúc Tùng khuất bóng sau khi mang món tráng miệng lên, Ngân bất ngờ đứng bật dậy, chiếc dĩa bạc rơi xuống phát ra âm thanh chát chúa. Cô xô cửa xông thẳng ra ngoài.

Ngân tìm thấy Tùng ở vườn hoa đằng sau. Giữa những lùm ắc ó được cắt tỉa gọn gàng và hàng tượng thạch cao duyên dáng, trông Tùng thật lạc lõng và cô đơn. Tùng quét mắt nhìn Ngân từ đầu tới chân. Cô diện váy lụa, cổ đeo chuỗi trai đắt tiền – món quà từ Vũ mà mẹ bắt cô phải nhận bằng được…

Tùng không lại gần Ngân. Cậu chỉ đứng đó, thong thả vứt điếu thuốc hút dở xuống đất rồi dùng mũi giày di di qua lại.

“Chúc mừng sinh nhật. Hôm nay Ngân đẹp lắm”.

Ngân run rẩy, cô muốn nói gì nhưng mấp máy mãi không nên lời. Cô toan bước tới thì Tùng đã vội lùi về sau. Cậu cười, nụ cười lễ phép, khách sáo và xa lạ. Đừng. Chỗ tôi chỉ có nước ngọt thôi, loại rẻ tiền mua ở máy bán hàng tự động ấy. Nó sẽ làm hỏng vị giác của Ngân mất. Ngân mặc đẹp thế, nên về phòng thưởng thức rượu vang và bánh kem mới phải.

Ngân muốn hét vào mặt Tùng rằng mọi chuyện vốn không như thế nhưng cô đã im lặng. Giải thích là vô dụng nếu cậu chỉ muốn tin vào nhận định của mình. Ngân thấy ruột gan trào ngược thứ cảm xúc mang tên phẫn nộ, không phải vì thái độ của Tùng mà vì lời cậu nói khiến cô nhận ra bản thân đã sống ấm ức biết bao. Vì sao cứ phải là thế này hoặc thế kia, là Tùng hoặc Vũ, là nước ngọt hoặc rượu vang? Vì sao người ta cứ chắc mẩm rằng con đường cô chọn sẽ chỉ là một trong hai ngã rẽ ấy?

Tùng đã đi từ lâu. Mãi đến khi Khiêm tìm tới, Ngân mới phát hiện gò má mình đã ướt lem.

Quỷ tha ma bắt cả nước ngọt lẫn rượu vang đi!

***

Trở lại trường cũ sau nhiều năm với tư cách diễn giả, Ngân không háo hức như mình tưởng. Cô vuốt nhẹ vạt áo rồi ngắm mình trong gương, áo vest sang trọng, tóc Vic chải lệch và môi son đỏ thắm. Cả người Ngân toát lên vẻ bản lĩnh và thành đạt.

Mấy năm nay, Ngân dần trở thành khách quen trên các mặt báo. Người ta gọi cô là gương mặt khởi nghiệp sáng giá. Từ bỏ công việc trợ lý nhàn hạ, với một bầu nhiệt huyết cùng vô hạn quyết tâm, Ngân đã thành công đưa nghề mây tre đan làng mình thành lợi thế kinh doanh, tạo ra những sản phẩm gia dụng và mỹ nghệ tinh tế. Dây chuyền sản xuất đi vào quỹ đạo cũng là lúc cô bắt tay xây dựng thương hiệu điểm đến du lịch và trải nghiệm văn hóa đặc sắc tại quê nhà. Ở tuổi ba lăm, Ngân không dựa vào bất cứ người đàn ông nào. Cô sở hữu một công ty, khu du lịch sinh thái cùng vài bất động sản ở thành phố.

Trong buổi giao lưu hôm nay, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người tò mò về chặng đường mà Ngân đã trầy trật bươn qua để đến với hào quang hiện tại. Như mọi lần, Ngân sẽ rót cho họ một chén súp gà tâm hồn nóng hổi, nói mấy câu truyền cảm hứng theo công thức và kết thúc bằng những lời động viên ấm lòng.

Hoặc có thể, Ngân nhấp một ngụm thứ nước có vị đăng đắng, cô sẽ khuyên họ một cách chân thành về sự lựa chọn. Rằng trong cuộc đời, nếu có khi nào đứng giữa hai ngã rẽ mà cảm thấy rẽ ngã nào cũng là đi ngược với con tim, hãy mặc kệ tất cả mà thử chọn một lối đi khác bởi biết đâu, tương lai mới với vô vàn khả năng lại xuất hiện.

Giống như nước ngọt và rượu vang ấy, nếu cả hai đều khiến mình thấy lợm giọng thì trên đời vẫn còn có nhiều thứ để chọn lựa.

THÙY LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm

Nụ trăng

Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.