(VNGL – Thơ).
Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua
Mà mận đương hoa
Mà cải chưa ngồng
Chào nhau chưa biết tuổi tên
Gặp nhau ánh lửa vừa nhen
Một ngày bên nhau cả năm trông ngóng
Mắt tìm mắt thẳm
Lưng tựa núi ấm
Càng ám khói càng bền mái lợp
Khăng khít như cột kèo
Như xôi nếp dẻo thơm tận cùng ký ức
Một ngày chậm trôi gió tràn miệng vực
Núi như người già trầm tư
Mà mơ màng mây sương
Mà trăng non hé ngọc
Giấc mơ nào ngắt quãng
Chốn cũ nào nguôi quên
Một ngày khắc ghi cỏ phờ đỉnh dốc
Bay tan mây thoảng đất
Như chưa từng gần gụi
Tiếng gà chênh vênh vách núi
Người lên Cổng Trời bước mơ, bước thực
Một ngày cho nhau ngàn ngày đánh mất.
BÙI SỸ HOA