(VNGL – Thơ).
Không ai nói cách xa mà ta diệu vợi
tiếng sóng vỗ bờ xót cả lòng sông
Người chèo đò tự mình xóa bóng
ai kịp thấy kiêu sa vừa đắm
Nước xanh vì nhiều ước hẹn
tre trúc nghiêng cho cổ tích nằm lòng
Bóng núi không là núi
đừng ngã vào mênh mông
Đò rẽ vắng trên sông
ta rẽ lòng gặp người đáy nhớ
Vơi đầy rồi cũng cạn
trăm năm soi vào đâu
Ta từng tin thẳm sâu
chỉ sông biết lòng mình trơ trọi
Tre trúc ngõ hầu đã quên
xa xanh ấy bây giờ cũng khác…
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG