Bài thơ bên giếng quê

(VNGL – Thơ).

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Tôi thấy em gánh rau phiên chợ sớm
Đám mây dữ liệu lưu vết chân son
Chén cơm quê vương khói rơm ngấm lụt
Giọt mồ hôi neo vành nón thê hiền
AI gõ lệnh khép duyên mùa cưới
Bàn phím lách cách xóa dấu thiệp hồng

Khi tôi yêu, nếp nhà rợp gió
Tiếng guốc mòn ngày em ướm trầu têm
Ngọn tre già ru ơi à trên bão
Ngấn phù sa rách sông phía lở bồi

Yêu vẫn đó xanh bờ rào xóm nhỏ
Nhớ em chiều lướng vướng triền đê
Tôi mang theo ba lô đầy rơm rạ
Với hột than nồng gói cả một trời mê.

NHỤY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời