Bài thơ bên giếng quê

(VNGL – Thơ).

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Tôi thấy em gánh rau phiên chợ sớm
Đám mây dữ liệu lưu vết chân son
Chén cơm quê vương khói rơm ngấm lụt
Giọt mồ hôi neo vành nón thê hiền
AI gõ lệnh khép duyên mùa cưới
Bàn phím lách cách xóa dấu thiệp hồng

Khi tôi yêu, nếp nhà rợp gió
Tiếng guốc mòn ngày em ướm trầu têm
Ngọn tre già ru ơi à trên bão
Ngấn phù sa rách sông phía lở bồi

Yêu vẫn đó xanh bờ rào xóm nhỏ
Nhớ em chiều lướng vướng triền đê
Tôi mang theo ba lô đầy rơm rạ
Với hột than nồng gói cả một trời mê.

NHỤY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…