Bài thơ bên giếng quê

(VNGL – Thơ).

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Tôi thấy em gánh rau phiên chợ sớm
Đám mây dữ liệu lưu vết chân son
Chén cơm quê vương khói rơm ngấm lụt
Giọt mồ hôi neo vành nón thê hiền
AI gõ lệnh khép duyên mùa cưới
Bàn phím lách cách xóa dấu thiệp hồng

Khi tôi yêu, nếp nhà rợp gió
Tiếng guốc mòn ngày em ướm trầu têm
Ngọn tre già ru ơi à trên bão
Ngấn phù sa rách sông phía lở bồi

Yêu vẫn đó xanh bờ rào xóm nhỏ
Nhớ em chiều lướng vướng triền đê
Tôi mang theo ba lô đầy rơm rạ
Với hột than nồng gói cả một trời mê.

NHỤY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất