(VNGL – Thơ).
Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn
Và ngày còn dãi nắng
Và đêm còn dầm mưa
Màu mắt nào lẳng lặng
Trong mênh mông lũy thừa
Cả một đời hít – thở
Không ai đếm làm chi
Cả một đời quên – nhớ
Thoáng chốc rồi qua đi
Em từng ăn ánh sáng
Anh từng nuốt mây bay
Xin cầm tay bể cạn
Xin tình thương lấp đầy!
Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn…
VIỄN TRÌNH