(VNGL – Thơ).
“Đôi bờ cây xanh biếc”
Cây gỗ nhờ Yàng đổ xuống lành yên
bóng ngả tay người thành vết đẽo
nong lòng thuyền lửa đốt
xoãi bờ Sao xanh(1)
Puih San ơi chiều nay(2)
mây trắng hơn ngày đưa súng, gạo
vết đạn qua sông còn xanh viền mắt
Pô Cô bao kẻ thức chờ
Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ
như người lính vào đêm giữ cho mình lối cỏ
Bến đò nằm nghe tiếng máy
người qua như gió lòng thung
sông còn chảy mà đục, rìu tháo cán
Già ơi thuyền đã theo mình…
Hoàng hôn bỏng giấc hẹn dòng trăng
biên cương câu gọi đò vọng thẳm
cát chống sào ngõ đợi
mũi thuyền thức nỗi Sao xanh.
LỮ HỒNG
(1) Sao xanh: Cây gỗ quý, dùng đẽo thuyền độc mộc.
(2) Puih San: Tên thật của anh hùng A Sanh.