Viết trên dòng Pô Cô

(VNGL – Thơ).

“Đôi bờ cây xanh biếc” 

Cây gỗ nhờ Yàng đổ xuống lành yên
bóng ngả tay người thành vết đẽo
nong lòng thuyền lửa đốt

xoãi bờ Sao xanh(1)

Puih San ơi chiều nay(2)
mây trắng hơn ngày đưa súng, gạo
vết đạn qua sông còn xanh viền mắt

Pô Cô bao kẻ thức chờ

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

như người lính vào đêm giữ cho mình lối cỏ

Bến đò nằm nghe tiếng máy
người qua như gió lòng thung
sông còn chảy mà đục, rìu tháo cán

Già ơi thuyền đã theo mình…

Hoàng hôn bỏng giấc hẹn dòng trăng
biên cương câu gọi đò vọng thẳm
cát chống sào ngõ đợi

mũi thuyền thức nỗi Sao xanh.

LỮ HỒNG
(1) Sao xanh: Cây gỗ quý, dùng đẽo thuyền độc mộc. 
(2) Puih San: Tên thật của anh hùng A Sanh.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời