Lên men mùa xuân

(VNGL – Văn trẻ).

Mưa hữu thể hay hư vô
tro tàn một chiều lạnh ngắt
từ trời cao bầy chim ngoái nhìn rêu xanh
trên bàn tay tượng Phật,
những lời rao giảng về đêm tìm ánh sáng
của lũ côn trùng lột xác
giọt giọt rơi như đốt lửa
sau ba tháng mưa thấm đất
núi ngồi gãi vào đá sỏi
bầy dê vẫn liếm vào vách đá

vị mặn của luân hồi…

Chim én chao trên bầy trời cất tiếng gọi mùa xuân
cây đã trút hết lá như người chết bỏ lại thân xác
linh hồn như cây đang mọc ra những mầm chồi
trên mỏm đất ven thành cổ,

lửa vẫn chia nhỏ như giọt rượu ngàn xưa…

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian
trôi không đầu không cuối
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười
có một mùa đông được ủ lâu trong những đám mây

lên men mùa xuân thành những giọt mưa phùn…

NHIÊN ĐĂNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Pleiku, bản hòa tấu của gió

Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Chạm vào hạnh phúc

Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ…

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ