(VNGL – Thơ).
Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao
Môi anh là ngọn sóng lao đao
nơi nào dừng lại
chốn nào bắt đầu
đều dấn sâu ngọn sào đáy biển
Một phút em lênh đênh
vớt anh từ rong rêu tiền kiếp
khúc du ca thầm thĩ không lời
thôi miên trái tim
Em chưa từng có tên
em chưa từng lớn lên
trước mặt đại dương ngút ngàn giông tố
khi nỗi nhớ nhân lên bội số
nụ xuân ướt đôi môi
Mặt trời trốn trong thuyền thúng ra khơi
neo đêm trên mái chèo từ khước
giấc mơ khua ràn rạt những thang âm
hé cửa cho mùa xuân hiện hữu…
MY TIÊN


