(VNGL – Văn học thiếu nhi). Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo như một viên bi thủy tinh tí hon. Nó không biết mình đến từ đâu, chỉ biết rằng sáng nào thức dậy cũng thấy mình đang nằm khoan khoái trên lưng một chiếc lá xanh biếc, mát lạnh và êm ái như một chiếc võng nhỏ.
Bác Lá Già chính là chiếc giường êm ái của Giọt Sương. Bác có những đường gân nhăn nheo, tính tình hiền lành vô cùng. Sáng sớm, chính bác là người đầu tiên khẽ rung mình, nhẹ nhàng đánh thức Giọt Sương dậy bằng một cái vỗ vai êm ái.
– Dậy thôi nào cháu ơi! Ông mặt trời đã bắt đầu thức dậy rồi đấy, mau đón lấy những làn gió mát rượi đầu tiên này đi!
Nghe tiếng bác Lá Già gọi, Giọt Sương he hé mở đôi mắt tròn xoe tủm tỉm cười. Nó nhón nhân đứng trên lưng bác Lá Già, ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng. Chà! Bầu trời buổi sớm mai trông thật đáng yêu làm sao. Cứ hồng hào và ửng vàng như đôi má của một em bé vừa ngủ dậy.
Nhưng sau đó một nỗi lo bỗng dưng ập đến với Giọt Sương. Nó chợt nhớ lại lời mấy bạn Lá Non xì xầm với nhau: “Ông Mặt Trời thức dậy là mấy bạn giọt sương sẽ biến mất tiêu đấy!”. Nghĩ đến đó, nó run cầm cập vì sợ hãi.
– Bác ơi… – Giọt Sương rụt rè cất tiếng – Có phải… khi nắng lên… cháu sẽ tan biến đúng không bác?
Bác Lá Già khẽ nheo mắt rồi ôn tồn hỏi:
– Ai bảo với cháu thế?
– Dạ, mấy bạn Lá Non ở cành bên cạnh ạ. Các bạn ấy bảo nắng sẽ… sẽ làm cháu chẳng còn là cháu nữa. – Giọt Sương im lặng một chút rồi nói thêm, giọng buồn thiu – Mà cháu vẫn chưa kịp làm được việc gì cả bác ơi. Cháu chưa kịp nhảy xuống vũng nước chơi đùa, chưa kịp lăn tròn qua bãi cỏ xanh, cháu chưa kịp… chưa kịp làm gì hết cả!
Bác Lá Già nhìn Giọt Sương với ánh mắt trìu mến, bác không vội trả lời ngay mà lặng lẽ nhìn xuống khu vườn, ngắm những chú ong mật đang hối hả đi kiếm mật từ tờ mờ sáng, ngắm cả những người anh em giọt sương khác cũng đang lấp lánh trên từng ngọn cỏ. Rồi bác mới cất tiếng thật dịu dàng:
– Cháu có biết bác đã sống qua bao nhiêu mùa lá rụng chưa?
– Dạ… cháu không biết ạ. – Giọt Sương hơi bất ngờ, ấp úng trả lời bác Lá Già.
– Chính bác cũng chẳng đếm xuể là bác đã trải qua bao nhiêu mùa lá rụng nữa cháu à. – Bác Lá Già mỉm cười thật khẽ, tiếng xào xạc nghe nhẹ bẫng như một tiếng thở phào. – Nhưng bác biết một điều chắc chắn, vì bác đã chứng kiến rất nhiều lần rồi: chưa từng có một bạn giọt sương nào biến mất cả. Chưa một ai đâu cháu ạ!

Giọt Sương ngẩn người ra vì quá đỗi ngạc nhiên. Dường như nó vẫn chưa tin lời bác Lá Già nói.
– Nhưng… nhưng mà mấy bạn Lá Non bảo là…
– Mấy bạn ấy còn trẻ quá nên chưa biết hết đấy thôi – Bác Lá Già khẽ ngắt lời, giọng bác vẫn hiền từ lắm – Cháu à, cái việc mà mọi người cứ hay gọi là “biến mất” ấy… thật ra lại là một phép màu lấp lánh đấy. Cháu có muốn nghe bác kể về phép màu lấp lánh đấy không?
Dĩ nhiên là Giọt Sương rất muốn nghe rồi. Nó hào hứng trả lời bác Lá Già:
– Dạ, cháu muốn nghe ạ!
– Khi những tia nắng ấm áp chạm vào những giọt sương các cháu – Bác Lá Già bắt đầu kể, giọng bác ấm áp như giọt mật ong ngọt ngào – các cháu sẽ chẳng tan đi đâu cả. Lúc đó các cháu sẽ thấy mình nhẹ bẫng, nhẹ hơn cả một chiếc lông chim, nhẹ hơn cả tiếng vỗ cánh của bạn Bướm, rồi các cháu cứ thế bay lên cao. Cao hơn cả ngọn cây, cao hơn cả những mái nhà, cao tít tận nơi chị Mây đang đứng đợi.
– Chị… chị Mây ạ? – Giọt Sương ngước nhìn lên cao.
Ở trên kia, những đám mây trắng muốt đang lười biếng trôi đi, trông giống hệt những chú cừu bông khổng lồ đang thong dong đi dạo.
– Chị ấy có biết cháu là ai không hả bác?
– Chị ấy đang chờ cháu đấy! – Bác Lá Già khẽ gật gù – Cháu biết không, chị Mây ngày xưa cũng từng là một giọt sương nhỏ xíu như cháu, cũng từng nằm trên lưng một chiếc lá già nào đó, và cũng từng lo lắng y hệt cháu bây giờ.
Giọt Sương tròn xoe mắt:
– Thế rồi sau đó thì sao ạ? Chị ấy có thấy sợ không hả bác?
– Có chứ, ai mà chẳng sợ! – Bác Lá Già thật thà đáp – Nhưng chị ấy vẫn dũng cảm bay lên. Và khi đến nơi rồi, chị ấy mới hiểu ra rằng: thế giới trên cao kia rộng lớn và kỳ diệu hơn ở đây gấp trăm lần. Chị ấy được ngắm nhìn cả trái đất xanh rì bên dưới, được đi chu du khắp mọi miền trời và gặp gỡ bao nhiêu người bạn mới thú vị. Rồi đến một ngày, khi đã thỏa thích rong chơi, chị ấy sẽ trở về…
– Trở về đâu ạ? Trên những chiếc lá già hay sao bác? – Giọt Sương reo lên, đôi mắt sáng rực như hai vì sao nhỏ.
– Đúng rồi, trở về! – Bác Lá Già gật đầu chắc nịch. – Chị ấy sẽ hóa thân thành những hạt mưa mát lành! Mưa sẽ được rơi xuống ào ào, tắm mát cho cây cối, được nhảy tùm vào những vũng nước xinh xắn và nghe tiếng các bạn nhỏ hò reo chào đón… Và cháu cũng như vậy thôi. Và biết đâu đấy, vào một sớm mai nào đó, cháu lại quay về đúng chiếc lá này để chúng mình lại được thủ thỉ trò chuyện cùng nhau.
Lúc này trong lòng Giọt Sương dâng lên một niềm xao động, nó im lặng không còn hồ hởi, háo hức như lúc ban nãy. Nó nhìn Bác Lá Già với những đường gân nhăn nheo trên tấm thân xanh bạc vì sương gió bao mùa. Rồi nó nhìn lên bầu trời với một khoảng không hồng hào, rộng mênh mông, nơi những đám mây đang bắt đầu ửng vàng dưới ánh bình minh.
– Rồi bác có… có nhớ cháu không ạ? Khi cháu bay lên với chị Mây?
Bác Lá Già xúc động ngẹn ngào:
– Bác nhớ chứ, cháu bé thân yêu. Bác sẽ nhớ cháu lắm lắm! Nhưng bác thấy vui hơn là buồn. Vì bác biết cháu chẳng hề mất đi, cháu chỉ đang đi xa hơn, bay cao hơn, đến những nơi tuyệt đẹp mà đôi chân già nua của bác không còn đủ sức theo cùng thôi.
Đúng lúc đó, tia nắng đầu tiên của buổi sớm vàng ươm và ấm áp như bàn tay của bà rón rén chạm vào lưng Bác Lá Già. Và khẽ chạm vào Giọt Sương.
Ôi, ấm ơi là ấm! Giọt Sương cảm thấy mình bắt đầu nhẹ bẫng đi, cứ như có một bàn tay vô hình đang nâng nó lên thật dịu dàng. Nó bỗng trở nên lung linh trong suốt hơn, sáng rỡ hơn rồi từ từ, chầm chậm bốc lên khỏi lưng bác Lá Già.
– Bác ơi! Cháu… cháu đang bay thật rồi này!
– Bay đi cháu yêu! Bay thật cao, thật xa vào! Nhớ gửi lời hỏi thăm chị Mây giúp bác nhé!
– Dạ vâng ạ! – Giọt Sương vừa bay lên cao vừa ngoái đầu nhìn lại, giọng nói cứ xa dần, xa dần. – Cháu sẽ về thăm bác sớm thôi, bác nhớ mở cửa đón cháu đấy nhé!
– Bác sẽ chờ cháu! – Tiếng bác Lá Già xào xạc hòa vào gió sớm.
Và thế là Giọt Sương nhỏ xíu cứ thế bay lên mãi cao hơn cả những ngọn cây xanh, cao hơn những mái nhà ngói đỏ, và cao hơn cả tiếng chim hót ríu rít ban sớm. Nắng chiếu xuyên qua, làm Giọt Sương lấp lánh như một viên kim cương tí hon đang dạo chơi giữa bầu trời mênh mông. Ở trên cao, chị Mây bồng bềnh nhìn xuống và khẽ mỉm cười hiền từ của một người đã đi qua bao nhiêu hành trình, nhưng vẫn nhớ như in cái ngày mình cũng từng nhỏ bé và lo sợ y hệt người bạn đang bay đến kia.
– Chào em! Chị đã chờ em từ rất lâu rồi.
– Chị ơi! – Giọt Sương hổn hển reo lên khi vừa chạm đến tầng mây – Biết trên này tuyệt thế này, em đã chẳng nằm lo lắng mãi ở dưới kia chị ạ!
Chị Mây bật cười khúc khích:
– Em à, ai mà chẳng thế! Ai cũng thấy sợ một chút trước khi cất cánh bay lên mà.
Phía bên dưới, Bác Lá Già lặng yên nhìn lên bầu trời đang dần rực sáng. Làn gió sớm thổi qua, bác khẽ rung rinh như đang vẫy tay chào tạm biệt. Rồi bác mỉm cười, lặng lẽ đứng đợi. Vì bác biết chắc một điều: Khi mùa mưa đến, người bạn nhỏ ấy nhất định sẽ trở về…
CAO VĂN QUYỀN

