(VNGL – Thơ).
Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm
Để bây giờ ta lại yêu hơn
như thuở tóc em sợi dài sợi ngắn
sợi nào xanh chia phần lúng túng
sợi ban đầu, nhớ quá áo xưa…
Mạch nguồn bây giờ gom đủ nắng mưa
ai thả nhớ xuôi về Thị Nại
nhịp cồn dâng bờ xanh thì con gái
gùi trên vai hương núi hương rừng
đượm vị mặn nồng biển cả mênh mông
Như cánh cửa ban mai mở ra thấy núi thấy sông
khởi nguồn bền gan
hạt nắng gieo xuống dấu quê ươm đồng dáng mẹ
Đâu đợi tuổi là sông
đâu mắt sóng lặng mong
dòng Côn thương quá gương trong nhịp cầu…
NGUYỄN THỊ PHỤNG