Nối đôi bờ sông Côn

(VNGL – Thơ).

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi

để bây giờ nhắc lại còn thơm

Để bây giờ ta lại yêu hơn
như thuở tóc em sợi dài sợi ngắn
sợi nào xanh chia phần lúng túng

sợi ban đầu, nhớ quá áo xưa…

Mạch nguồn bây giờ gom đủ nắng mưa
ai thả nhớ xuôi về Thị Nại
nhịp cồn dâng bờ xanh thì con gái
gùi trên vai hương núi hương rừng

đượm vị mặn nồng biển cả mênh mông

Như cánh cửa ban mai mở ra thấy núi thấy sông
khởi nguồn bền gan

hạt nắng gieo xuống dấu quê ươm đồng dáng mẹ

Đâu đợi tuổi là sông
đâu mắt sóng lặng mong

dòng Côn thương quá gương trong nhịp cầu…

NGUYỄN THỊ PHỤNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Một mai

Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.