Một mai

(VNGL – Thơ).

Một mai sương gió dặm trường
bậu gom quần áo ra đường đón xe
còn ta gánh một ơ hờ
ngồi dòm mây trắng mà thờ từ đây

Biết ngày vừa mới hao gầy
ta gieo tiếng khổ để rầy lòng nhau
ngỡ mình dệt gấm nên màu
ngờ đâu chỉ có nỗi đau bậu ờ

Tình lơ thơ nghĩa lơ mơ
thì thâu thâu thớ đâu bờ cút côi
ta thương ta nhớ bậu cười
một vành trăng sáng khơi khơi giữa mùa.

ĐÀO ĐỨC TUẤN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.