Thầm nghe

(VNGL – Thơ).

Chỗ tôi hai phần ba số người một thời lính tráng
Mỗi năm một lần ngồi lại bên nhau
Lính tăng lính phà lính đường dây lính pháo
Năm tháng trẻ trai quân phục phai nhàu

Tôi cũng là lính trở về
Thú thực nhiều khi không nhớ mình từng lính
Cũng thú thực có khi ớn lạnh
Tan khướt say chợt nhớ: bạn không về

Bạn cùng tuổi tôi như quả ra cùng lứa
Như chim ra ràng bay khỏi tổ rơm
Bữa đó cây vườn gió ngưng lá sững
Trái rụng bất ngờ giật thót đất êm

Bữa đó tôi về khó ăn khó nói
Bao nhiêu niềm vui không khuây được nỗi lòng
Rồi lấy vợ sinh con thu hẹp mình sau cửa
Tên bạn mờ khuất bia đá hoàng hôn

Và tôi bỗng thầm nghe trong lặng lẽ
– Bạn vội quên tôi hay tự quên mình
Và tôi cứ thầm nghe mờ mắt mẹ
– Giá con sống thêm phút bạc giây vàng

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

BÙI SỸ HOA

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm