Mắt rừng

(VNGL – Thơ).

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh

Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Cái ngày chia nhúm cơm trưa
Tăng chưa kịp buộc cơn mưa lại ào
Bỗng đâu chớp rạch bom gào

Trân trân mắt bạn thiếp vào cỏ cây

Bây giờ mắt tựa sương mây
Như ngôi sao nhỏ xum vầy đêm qua
Mi trăng mỏng cuối trời xa

Mắt nhang ấm chỗ bạn ta vẫn nằm

Ngút ngàn xóm ấy xa xăm

Có đàn đom đóm hàng năm tụ về

Còn bao đôi mắt, ơi quê!
Tròng khô héo úa, cơn mê đọa đầy
Eo thon một dáng liễu gầy

Thoắt thôi lưng đổ, tóc mây phủ chiều

Những trái tim chưa kịp yêu
Thì thôi đã chở cánh diều về xa
Cho non tươi cánh rừng già

Hóa thân vào những bao la mắt rừng.

ĐẶNG BÁ KHANH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm